Vợ chồng tôi là con trưởng, sống cùng mẹ chồng từ lúc cưới tới giờ. Bao năm nai lưng ra làm, sớm hôm chăm bà, lo giỗ chạp, cúng kiếng bên nội – thứ gì cũng đến tay. Mấy đứa em thì đứa làm xa, đứa ở rể, có năm Tết còn chẳng về.
Tuần trước, mẹ bán miếng đất tổ ở quê, lấy hơn chục tỷ. Cả nhà ai cũng hồi hộp chờ chia. Nhưng đến lượt vợ chồng tôi, bà rút trong ví… một tờ 500 nghìn, dúi vào tay chồng tôi.
Tôi sốc đến nghẹn họng.
Cả nhà im phăng phắc, mấy đứa em thì quay đi, chẳng dám hó hé.
Tối đó, tôi sôi máu định kéo chồng lên nói chuyện thẳng thắn với bà. Nhưng vừa bước đến cửa phòng thì thấy bà đã đi ngủ.
Tôi chặn chồng lại:
– Ngày mai. Không thể im mãi được. Mình là con trưởng mà bị xử ép vậy à?
Hôm sau, tôi đi làm về sớm, định bụng nấu cơm xong sẽ nói chuyện dứt khoát với bà. Nhưng vừa đẩy cửa bước vào nhà, tôi sững lại.
Bà – mẹ chồng tôi – đang ngồi trước ban thờ tổ, mặc bộ áo dài cũ, ánh mắt đỏ hoe.
Trên tay bà là một tập ảnh cũ nhàu nát.
Tôi định lùi ra thì bà gọi khẽ:
– Vào đây con. Đứng ngoài làm gì.
Tôi ngập ngừng bước tới.
Bà chỉ vào tấm ảnh:
– Đây là anh con. Thằng Hải. Nó mất năm 19 tuổi. Trước cả khi con về làm dâu.
Tôi nhìn. Là một chàng trai trẻ trong bộ quân phục cũ, đứng giữa vườn cau – gương mặt hao hao chồng tôi, nhưng ánh mắt lại rất khác: đầy buồn bã.
Bà nghẹn giọng:
– Nó mất vì tai nạn, nhưng là do lỗi của mẹ. Mẹ bắt nó ở nhà làm ruộng, không cho đi học tiếp. Nó giận, bỏ nhà đi mấy hôm, rồi chết đuối khi cố vượt suối về trong đêm.
Tôi lặng người. Bà lau nước mắt, rồi rút từ ngăn tủ ra một cuốn sổ tay, bên trong có từng dòng ghi chép chi li:
– Mẹ đã lập một quỹ học bổng nhỏ mang tên nó. Dùng hết số tiền bán đất. Mỗi năm mẹ cho sinh viên nghèo mượn để học tiếp.
Tôi thẫn thờ:
– Thế… sao không nói cho ai biết? Sao lại không cho con cái đồng nào?
Bà nhìn tôi, đôi mắt già nua nhưng sáng rực một tia dứt khoát:
– Vì mẹ nợ nó. Mẹ không sống đủ lâu để trả. Mẹ đã làm sai với một người con, giờ không thể dùng tiền để làm hư nốt những đứa còn lại. Còn 500 nghìn kia… là tiền lẻ mẹ giữ trong ví. Mẹ… không định đưa con gì cả. Nhưng lúc ấy, không đưa cũng kỳ, nên…
Tôi ra về, lòng nặng trĩu.
Không phải vì tiền, mà vì lần đầu tiên hiểu được nỗi day dứt của một người mẹ.
Cảnh tượng tôi định “xông vào đòi lại công bằng” đã hóa thành cái tát lặng lẽ vào chính lòng tham của tôi – người tưởng mình đang chịu thiệt.
News
Hoàng Hường thừa nhận tất cả về màn rải tiền khắp cầu thang
Nữ doanh nhân Hoàng Hường bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Trước khi bị bắt, Hoàng Hường gây chú ý với loạt ồn ào như rải tiền, tặng ô…
Hoàng Hường đổ toàn bộ sai phạm cho nhân viên tại cơ quan công an
Tại cơ quan công an, bà Hoàng Hường khai chỉ tập trung vào việc bán hàng, quảng bá sản phẩm, song do năng lực hạn chế, không nhận ra những thiếu sót trong quá trình hoạt động, thừa nhận “phải…
Hoàng Hường bị bắt, dân tình truy ra các nguồn tiền
Thông tin xoay quanh Hoàng Hường đang trở thành tâm điểm sự chú ý. Mới đây, theo thông tin trong bản tin thời sự của VTV, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án,…
Vợ đi làm khu công nghiệp rồi quen 2 người đàn ông lúc, anh ở nhà cứ nghĩ vợ đi làm vất vả nuôi 2 bố con
Bước đầu, Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng khiến 3 người tử vong xảy ra trên địa bàn là do mâu thuẫn tình ái. Khoảng 20h10 tối 26/9, tại đoạn đường khu…
Bà con khóc hết nước mắt khi nhận tin vỡ hụi 200 tỷ
Công an xã Xuân Thới Sơn đang lập hồ sơ, xác minh thông tin về vụ vỡ hụi 200 tỉ, liên quan đến hàng chục người dân góp tiền qua mạng xã hội. Ngày 26-9, UBND xã Xuân Thới Sơn…
Trong ngày gi:;ỗ ông nội, bố mẹ chồng bỗng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản cho con riêng của chồng, tôi ng;;ơ ngác đứng dậy hỏi cả nhà thế phần của con gái tôi thì sao
Hôm đó, ngày giỗ ông nội, cả đại gia đình quây quần đông đủ. Tôi bưng bê dọn dẹp, nghĩ bụng: “Dù gì mình là dâu cả, cũng phải chu toàn.” Nhưng đến bữa cơm, bố mẹ chồng bất ngờ…
End of content
No more pages to load