Vừa từ viện về nhà sau khi sinh con, tôi, Hạnh, bước vào căn nhà nhỏ mà vợ chồng tôi dành dụm bao năm mới mua được. Căn nhà nằm ở ngoại ô, giản dị nhưng ấm cúng, là tổ ấm tôi từng mơ ước cho con gái mới chào đời. Nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui làm mẹ, cả gia đình chồng đã kéo đến. Mẹ chồng, bố chồng, và cả cô em gái út của chồng tôi, Linh, tuyên bố sẽ ở chung để “chăm sóc” tôi trong tháng ở cữ. Tôi mỉm cười gượng gạo, nghĩ rằng có thêm người hỗ trợ cũng tốt, nhưng trong lòng đã thoáng chút bất an.
Những ngày sau đó, mẹ chồng tôi nắm quyền kiểm soát mọi thứ. Bà quyết định thực đơn, và không hiểu sao, ngày nào cũng là mì tôm. Sáng mì tôm với trứng, trưa mì tôm xào, tối mì tôm luộc. “Ăn cái này tiện, bổ, lại dễ tiêu,” bà nói, giọng đầy uy quyền. Tôi cố nuốt, dù dạ dày sôi sục, dù cơ thể mệt mỏi sau sinh cần dinh dưỡng. Nhưng điều kinh khủng nhất là mỗi lần cho con bú, tôi ngửi thấy mùi mì tôm thoang thoảng trong sữa mẹ. Mùi ấy ám vào từng hơi thở, từng giọt sữa, khiến lòng tôi đau như cắt. Tôi cố nói với chồng, Nam, nhưng anh chỉ cười xòa: “Mẹ làm vậy cũng vì thương em thôi.”
Rồi một buổi tối, mẹ chồng gọi cả nhà lại. Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng, rồi tuyên bố: “Nhà này nên để cho Linh. Nó sắp cưới, cần chỗ ở đàng hoàng. Vợ chồng Hạnh với cháu cứ đi thuê trọ, nhà này để lại cho em gái.” Tôi sững sờ. Đây là căn nhà chúng tôi mua bằng tiền mồ hôi nước mắt, bằng những năm tháng tằn tiện. Tôi nhìn sang Nam, hy vọng anh sẽ lên tiếng. Nhưng anh chỉ cúi đầu, thở dài: “Em gái anh cần căn nhà này hơn…”
Đêm đó, tôi ôm con nằm trên giường, nước mắt lặng lẽ rơi. Tôi nghĩ về con gái, về những ngày tháng nó sẽ lớn lên trong một gia đình mà mẹ phải chịu đựng, cha thì vô tâm. Không, tôi không muốn con mình sống như vậy. Ly hôn là quyết định đau đớn, nhưng tôi biết đó là con đường đúng đắn cho mẹ con tôi lúc này. Tôi gói ghém đồ đạc, ôm con rời khỏi căn nhà ấy, lòng nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm.
Vài tháng sau, tôi thuê một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố, bắt đầu lại từ đầu. Công việc freelance thiết kế đồ họa giúp tôi đủ trang trải cho hai mẹ con. Con gái tôi, bé An, ngày càng lanh lợi, và nụ cười của con là động lực để tôi mạnh mẽ hơn. Tôi tưởng rằng mình đã rời bỏ quá khứ, nhưng một ngày, Nam bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà.
“Anh xin lỗi,” anh nói, giọng run run. “Anh sai rồi. Anh không muốn mất em và con.” Tôi nhìn anh, người đàn ông từng là chỗ dựa duy nhất của tôi, giờ đây trông thật thảm hại. Anh kể rằng sau khi tôi rời đi, Linh đã bán căn nhà để trả nợ cờ bạc, còn mẹ chồng thì đổ lỗi cho anh vì không giữ được tôi. Anh nhận ra mình đã sai khi không đứng về phía vợ con.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, nhưng trong lòng không còn chút rung động. “Anh đã chọn em gái anh, giờ thì hãy sống với lựa chọn đó,” tôi nói, rồi khép cửa lại. Nhưng khi quay lưng, tôi nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Nam gần như quỳ xin: “Hạnh, anh biết em hận anh, nhưng hãy để anh chuộc lỗi. Anh có thứ này muốn cho em xem.”
Anh đưa tôi một tập tài liệu. Tôi mở ra, và sững sờ: đó là giấy tờ chứng minh căn nhà vẫn đứng tên tôi. Hóa ra, Nam đã bí mật giữ lại quyền sở hữu, dù anh không dám đối đầu với mẹ. Linh đã cố bán nhà, nhưng giao dịch không thể hoàn tất vì thiếu chữ ký của tôi. “Anh muốn trả lại tất cả cho em,” Nam nói. “Anh không mong em tha thứ, nhưng ít nhất, hãy để anh làm điều đúng đắn lần này.”
Tôi cầm tập giấy tờ, lòng rối bời. Căn nhà ấy là mồ hôi nước mắt của tôi, nhưng nó cũng gắn liền với những ngày đau khổ. Tôi nhìn bé An đang ngủ yên trong cũi, rồi nhìn Nam. “Cảm ơn anh,” tôi nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng tôi không cần căn nhà đó nữa. Tôi và con sẽ tự xây dựng tổ ấm của riêng mình.”
Tôi trả lại giấy tờ cho Nam, khép cửa, và bước về phía con. Twist lớn nhất không phải là việc lấy lại căn nhà, mà là tôi nhận ra mình không cần nó để hạnh phúc. Mẹ con tôi đã có một khởi đầu mới, và không ai có thể lấy đi sức mạnh ấy.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load