×
×

Con gái bị chồng t;/á/t vì không dậy nấu đồ ăn sáng cho bố mẹ chồng, bố ruột lập tức đến thẳng nhà con rể trong đêm để làm 1 việc khiến nhà trai mu-ố-i m-ặ-t

Sáng sớm, ánh nắng len qua khe rèm, chiếu lên căn bếp nhỏ của nhà Hùng và Mai. Mai, cô gái 26 tuổi, vừa cưới Hùng được hơn một năm, đang loay hoay trong phòng ngủ, cố dỗ cậu con trai ba tháng tuổi đang quấy khóc. Đêm qua, bé Minh khóc liên tục, khiến Mai gần như không chợp mắt. Cô mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, nhưng vẫn cố gắng để không làm phiền ai trong nhà.

Trong bếp, mẹ chồng Mai, bà Lan, đang lẩm bẩm với chồng: “Con dâu gì mà sáng ra không dậy nổi để nấu ăn sáng. Nhà này có mỗi cái bữa sáng mà cũng không lo được!” Giọng bà không to, nhưng đủ để lọt vào tai Mai. Cô cắn môi, cố gắng bế con nhanh hơn để ra phụ giúp, nhưng bé Minh lại khóc to hơn.

Hùng, chồng Mai, vừa đi làm về muộn đêm qua, sáng nay cũng dậy trễ. Anh bước vào bếp, nghe mẹ phàn nàn, mặt đã nóng ran. “Mai! Em làm gì mà giờ này chưa có nổi bát cháo cho bố mẹ?” – Hùng quát lớn từ phòng khách. Mai vội vàng chạy ra, định giải thích, nhưng chưa kịp nói gì, một cái tát mạnh giáng xuống má cô. Tiếng “chát” vang lên, khiến cả căn nhà như lặng đi. Bé Minh khóc ré lên trong phòng.

“Em làm vợ kiểu gì vậy? Bố mẹ ở nhà mà không lo được bữa sáng!” – Hùng gằn giọng, không để ý đến ánh mắt sững sờ của Mai. Cô ôm mặt, nước mắt chực trào, nhưng chỉ lặng lẽ quay vào phòng, bế con lên dỗ. Bà Lan đứng đó, không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Bố chồng, ông Tâm, lắc đầu, bỏ ra ngoài hút thuốc.

Mai không nói một lời. Cô chỉ nhắn một tin cho bố ruột mình: “Bố, con mệt quá.” Tin nhắn ngắn ngủi, không một lời kể lể, nhưng với ông Tuấn – bố Mai – đó như một tiếng kêu cứu.

Ông Tuấn, một người đàn ông 55 tuổi, sống ở quê cách nhà Mai hơn 100 cây số. Ông là một nông dân chân chất, cả đời tần tảo nuôi Mai khôn lớn. Khi Mai lấy Hùng, ông từng lo lắng vì gia đình nhà trai có vẻ khắt khe, nhưng thấy con gái hạnh phúc, ông không nói gì. Tin nhắn của Mai đến vào lúc ông đang ngồi bên hiên nhà, hút điếu thuốc lào. Đọc xong, ông lặng người. Ông biết con gái mình không phải người hay than vãn. Nếu Mai nhắn “mệt”, chắc chắn có chuyện lớn.

Không do dự, ông Tuấn đứng dậy, lấy chiếc xe máy cũ kỹ, mặc áo mưa dù trời không mưa, và chạy thẳng lên thành phố. Đường đêm dài, gió lạnh, nhưng trong lòng ông nóng như lửa đốt. Ông không gọi điện hỏi thêm, không muốn làm Mai lo. Ông chỉ biết, con gái mình đang cần ông.

Trong khi đó, ở nhà Hùng, không khí nặng nề bao trùm. Mai không nói gì với chồng, chỉ lặng lẽ chăm con, nấu bữa trưa cho cả nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng mỗi lần soi gương, vết đỏ trên má khiến cô không kìm được nước mắt. Cô tự hỏi, mình đã làm gì sai? Cô đã cố gắng hết sức để làm một người vợ, người con dâu tốt, nhưng dường như không bao giờ đủ.

Hùng, sau cái tát, cũng cảm thấy hối hận. Anh biết mình đã quá nóng giận, nhưng cái tôi đàn ông khiến anh không mở miệng xin lỗi. Bà Lan, mẹ Hùng, thấy con dâu im lặng, cũng không nói gì thêm, nhưng trong lòng bà bắt đầu cảm thấy bất an. Chỉ có ông Tâm là dường như không để tâm, vẫn ngồi xem tivi như mọi ngày.

Đêm muộn, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, tiếng xe máy rền rĩ dừng trước cổng. Mai giật mình, nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Cô ra mở, sững sờ khi thấy bố mình đứng đó, áo mưa ướt sũng, khuôn mặt đầy vẻ cương nghị. “Bố…” – Mai chưa kịp nói gì, ông Tuấn đã bước vào nhà, giọng trầm nhưng chắc chắn: “Gọi thằng Hùng dậy. Bố cần nói chuyện.”

Hùng, bị đánh thức, ngơ ngác bước ra phòng khách. Bà Lan và ông Tâm cũng dậy, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông Tuấn không vòng vo, nhìn thẳng vào Hùng: “Mày tát con gái tao, đúng không?” Hùng cứng họng, định mở miệng phân bua, nhưng ánh mắt sắc lạnh của ông Tuấn khiến anh im bặt.

Không để Hùng trả lời, ông Tuấn quay sang ông Tâm và bà Lan: “Tôi không đến đây để cãi nhau hay dạy đời. Nhưng con gái tôi, tôi nuôi nó lớn, chưa bao giờ đụng đến nó một ngón tay. Các người để nó bị tát vì cái gì? Vì không dậy nấu bữa sáng? Vì nó mệt mỏi chăm cháu nội các người cả đêm?”

Bà Lan cúi mặt, ông Tâm lặng lẽ quay đi. Hùng lắp bắp: “Bố, con… con lỡ tay…” Nhưng ông Tuấn cắt lời: “Lỡ tay? Mày nghĩ một cái tát là lỡ tay? Mày có biết nó đã khóc bao nhiêu đêm vì cố làm vừa lòng nhà mày?”

Rồi ông làm một việc khiến cả nhà Hùng sững sờ. Ông lấy từ trong túi áo một xấp tiền, những tờ tiền lẻ nhàu nhĩ, được buộc cẩn thận bằng dây chun. Ông đặt lên bàn, giọng nghẹn lại: “Đây là tiền tôi dành dụm cả năm, định để sửa lại căn nhà cho Mai về thăm. Bây giờ, tôi đưa hết cho mày. Tôi chuộc con gái tôi về. Nếu mày không trân trọng nó, thì để tôi đưa nó về quê. Tôi thà để nó khổ với tôi, còn hơn để nó sống mà bị khinh rẻ.”

Mai òa khóc, chạy đến ôm lấy bố. Hùng đứng lặng, mặt tái mét. Bà Lan, lần đầu tiên, bước tới nắm tay Mai, giọng run run: “Ông thông gia, tôi sai rồi. Tôi không dạy con trai mình cho tốt. Mai, con đừng đi. Mẹ xin lỗi con.”

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Khi không khí đang căng như dây đàn, ông Tâm – người từ đầu đến giờ vẫn im lặng – bất ngờ lên tiếng. “Ông Tuấn, tôi kể ông nghe chuyện này. Hôm nay không phải lần đầu thằng Hùng tát con Mai.” Cả nhà sững sờ. Mai nhìn bố chồng, mắt mở to. Ông Tâm tiếp tục, giọng trầm buồn: “Hôm trước, tôi thấy nó cáu gắt với Mai, cũng vì chuyện nhỏ nhặt. Tôi không nói, vì nghĩ vợ chồng trẻ tự giải quyết. Nhưng hôm nay, tôi không thể im nữa.”

Ông quay sang Hùng: “Mày có nhớ mẹ mày từng bị bố mày đánh không? Mày từng hứa với tao sẽ không bao giờ để vợ mày chịu khổ như mẹ mày. Vậy mà mày làm gì hôm nay?” Hùng cúi đầu, nước mắt lăn dài. Hóa ra, bà Lan từng chịu đựng những trận đòn từ ông Tâm thời trẻ, và Hùng đã chứng kiến điều đó khi còn nhỏ. Anh từng thề sẽ không bao giờ để vợ mình phải chịu đựng như mẹ, nhưng hôm nay, anh đã phá vỡ lời hứa ấy.

Cú twist này khiến cả Mai và ông Tuấn sững sờ. Mai không ngờ rằng mẹ chồng mình, người luôn tỏ ra nghiêm khắc, lại từng trải qua những đau khổ tương tự. Bà Lan bật khóc, ôm lấy Mai: “Mẹ không muốn con khổ như mẹ ngày xưa. Mẹ sai vì không nói ra sớm, để thằng Hùng đi vào vết xe đổ của bố nó.”

Đêm đó, ông Tuấn không đưa Mai về quê. Sau khi mọi chuyện được nói ra, Hùng quỳ xin lỗi vợ và bố vợ. Anh hứa sẽ thay đổi, sẽ học cách kiểm soát cảm xúc và trân trọng Mai hơn. Bà Lan cũng hứa sẽ không còn khắt khe với con dâu, mà sẽ coi Mai như con ruột. Ông Tâm, dù ít nói, cũng nắm tay ông Tuấn, hứa sẽ dạy dỗ con trai mình tốt hơn.

Ông Tuấn ở lại vài ngày, không phải để kiểm tra, mà để trò chuyện với gia đình thông gia. Ông kể về những năm tháng khó khăn nuôi Mai, về tình yêu của một người cha dành cho con gái. Những câu chuyện ấy khiến cả nhà Hùng nhận ra rằng, đằng sau cái tát, là những tổn thương cần được chữa lành, và đằng sau một gia đình, là sự thấu hiểu và tha thứ.

Mai, dù vẫn còn đau lòng, quyết định cho Hùng một cơ hội. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng với tình yêu của bố và sự thay đổi của gia đình chồng, cô tin mình có thể tiếp tục. Xấp tiền nhàu nhĩ của ông Tuấn được đặt lại vào tay ông, nhưng lần này, nó không chỉ là tiền, mà là biểu tượng của tình yêu vô điều kiện mà ông dành cho con gái.

Căn nhà nhỏ lại ấm áp, không phải vì bữa sáng được dọn đúng giờ, mà vì những trái tim đã tìm được cách nói thật với nhau.

Related Posts

Our Privacy policy

https://homnaycogimoi.com - © 2025 News