Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, vừa giải tỏa được cục tức bao năm, vừa hả giận vì nói ra câu ấy trước bao người.
Tôi và chồng sống ở thành phố, công việc của tôi cũng bận rộn chẳng kém ai. Vậy mà mỗi lần về quê, tôi chẳng khác gì con thoi chạy khắp nhà. Chồng tôi, vốn đã lắm miệng, hay kêu ca từ chuyện trời nóng đến việc con cái lười ăn nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là cái thói bắt vợ làm cho bằng hết mỗi khi về quê anh.
Tôi còn nhớ lần đầu về ra mắt, trên đường đi thì anh ngọt ngào nắm tay tôi, bảo “Em cứ ngồi chơi, để anh lo”. Nhưng vừa đến nơi, chẳng hiểu sao anh lại thay đổi hẳn. Mới uống cạn chén nước đã bảo tôi xuống bếp giúp dì làm cỗ, trong khi chính dì còn nói: “Thôi, để con bé nghỉ, đường xa mệt rồi”. Tôi nghe xong cũng hơi ấm lòng, nhưng anh đã gạt đi, kéo tay tôi xuống bếp. Hôm ấy, tôi đứng cắt gọt rau củ từ khi khách đến rồi rửa bát tới khi khách về hết mới được ngồi nghỉ ngơi.
Có lần khác, về đám giỗ cụ, trời rét cắt da, tôi vừa dọn xong mâm trên nhà thì anh đã gọi í ới dưới bếp. Đang rửa tay thì lại nghe anh sai mang ghế ra sân cho các bác ngồi. Chưa kịp đặt ghế xuống, anh đã bảo tôi đi lấy thêm chén đũa. Cứ thế, tôi quay vòng vòng giữa bếp và sân, trong khi các chị em dâu khác ngồi túm tụm nói chuyện, thỉnh thoảng mới phụ một chút. Lúc ấy, tôi vừa tức vừa xấu hổ, nhưng vẫn nín nhịn vì nghĩ mới cưới, cần giữ hòa khí.

Ảnh minh họa
Tới đợt về quê ăn cưới em họ anh, sáng hôm đó, tôi đang ngồi cài nơ cho con thì anh đã quát: “Nhanh lên, ra sân phụ dựng rạp, ai lại để khách thấy vợ mình ngồi chơi”. Tôi mím môi, vẫn đi. Đến trưa, tôi đang bê mâm thì trượt chân, suýt ngã, bát canh nóng hất ra tay bỏng rát, nhưng anh chỉ cau mày: “Cẩn thận chứ, em mà ngã ra đây, vỡ hết mâm bát thì mất mặt anh lắm”, nghe mà tôi nghẹn cổ, máu nóng dồn hết lên mặt. Tôi đặt mâm bát xuống rồi đi lấy nước rửa tay, mua thuốc mỡ bôi, cả buổi hôm ấy vắng mặt luôn. Khi quay lại thành phố, chúng tôi cãi vã ầm ĩ, tôi đã định ly hôn rồi nhưng lại nghĩ việc cũng chẳng đáng gì, ly hôn thì thật kỳ cục nên lại nhịn.
Thế mà hôm vừa rồi, về quê giỗ ông nội, trời nắng chang chang, tôi vừa quét sân xong, mồ hôi nhễ nhại, anh đã sai tôi rửa một đống nồi niêu xoong chảo trải kín cả lối đi. Xong lại bảo pha nước cho khách, dọn mâm, cắt hoa quả… Tôi bỏ cả bữa trưa, người lả đi, đến khi anh lại tiếp tục giục làm thêm, tôi bỗng buông hết, quay sang nhìn thẳng và nói: “Thôi, tôi không làm nữa, tôi không phải con ở nhà anh mà anh sai bảo hết việc này tới việc khác như vậy, anh có thấy tôi được nghỉ ngơi 1-2 phút lúc nào không? Anh thích thì tự đi
Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, vừa giải tỏa được cục tức bao năm, vừa hả giận vì nói ra câu ấy trước bao người.
Tôi và chồng sống ở thành phố, công việc của tôi cũng bận rộn chẳng kém ai. Vậy mà mỗi lần về quê, tôi chẳng khác gì con thoi chạy khắp nhà. Chồng tôi, vốn đã lắm miệng, hay kêu ca từ chuyện trời nóng đến việc con cái lười ăn nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là cái thói bắt vợ làm cho bằng hết mỗi khi về quê anh.
Tôi còn nhớ lần đầu về ra mắt, trên đường đi thì anh ngọt ngào nắm tay tôi, bảo “Em cứ ngồi chơi, để anh lo”. Nhưng vừa đến nơi, chẳng hiểu sao anh lại thay đổi hẳn. Mới uống cạn chén nước đã bảo tôi xuống bếp giúp dì làm cỗ, trong khi chính dì còn nói: “Thôi, để con bé nghỉ, đường xa mệt rồi”. Tôi nghe xong cũng hơi ấm lòng, nhưng anh đã gạt đi, kéo tay tôi xuống bếp. Hôm ấy, tôi đứng cắt gọt rau củ từ khi khách đến rồi rửa bát tới khi khách về hết mới được ngồi nghỉ ngơi.
Có lần khác, về đám giỗ cụ, trời rét cắt da, tôi vừa dọn xong mâm trên nhà thì anh đã gọi í ới dưới bếp. Đang rửa tay thì lại nghe anh sai mang ghế ra sân cho các bác ngồi. Chưa kịp đặt ghế xuống, anh đã bảo tôi đi lấy thêm chén đũa. Cứ thế, tôi quay vòng vòng giữa bếp và sân, trong khi các chị em dâu khác ngồi túm tụm nói chuyện, thỉnh thoảng mới phụ một chút. Lúc ấy, tôi vừa tức vừa xấu hổ, nhưng vẫn nín nhịn vì nghĩ mới cưới, cần giữ hòa khí.

Ảnh minh họa
Tới đợt về quê ăn cưới em họ anh, sáng hôm đó, tôi đang ngồi cài nơ cho con thì anh đã quát: “Nhanh lên, ra sân phụ dựng rạp, ai lại để khách thấy vợ mình ngồi chơi”. Tôi mím môi, vẫn đi. Đến trưa, tôi đang bê mâm thì trượt chân, suýt ngã, bát canh nóng hất ra tay bỏng rát, nhưng anh chỉ cau mày: “Cẩn thận chứ, em mà ngã ra đây, vỡ hết mâm bát thì mất mặt anh lắm”, nghe mà tôi nghẹn cổ, máu nóng dồn hết lên mặt. Tôi đặt mâm bát xuống rồi đi lấy nước rửa tay, mua thuốc mỡ bôi, cả buổi hôm ấy vắng mặt luôn. Khi quay lại thành phố, chúng tôi cãi vã ầm ĩ, tôi đã định ly hôn rồi nhưng lại nghĩ việc cũng chẳng đáng gì, ly hôn thì thật kỳ cục nên lại nhịn.
Thế mà hôm vừa rồi, về quê giỗ ông nội, trời nắng chang chang, tôi vừa quét sân xong, mồ hôi nhễ nhại, anh đã sai tôi rửa một đống nồi niêu xoong chảo trải kín cả lối đi. Xong lại bảo pha nước cho khách, dọn mâm, cắt hoa quả… Tôi bỏ cả bữa trưa, người lả đi, đến khi anh lại tiếp tục giục làm thêm, tôi bỗng buông hết, quay sang nhìn thẳng và nói: “Thôi, tôi không làm nữa, tôi không phải con ở nhà anh mà anh sai bảo hết việc này tới việc khác như vậy, anh có thấy tôi được nghỉ ngơi 1-2 phút lúc nào không? Anh thích thì tự đi mà làm”.
Cả sân im phăng phắc. Chồng tôi đứng chết lặng, mấy cô dì đưa mắt nhìn nhau, lảng tránh. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, vừa giải tỏa được cục tức bao năm, vừa hả giận vì nói ra câu ấy trước bao người.
Tối hôm đó, anh im thin thít, chẳng dám sai tôi việc gì nữa, tôi đang suy nghĩ tới chuyện ly hôn chứ ở với người như thế này, tôi đến kiệt sức mất thôi.
mà làm”.
Cả sân im phăng phắc. Chồng tôi đứng chết lặng, mấy cô dì đưa mắt nhìn nhau, lảng tránh. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, vừa giải tỏa được cục tức bao năm, vừa hả giận vì nói ra câu ấy trước bao người.
Tối hôm đó, anh im thin thít, chẳng dám sai tôi việc gì nữa, tôi đang suy nghĩ tới chuyện ly hôn chứ ở với người như thế này, tôi đến kiệt sức mất thôi.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load