Người em thất lạc năm 1975
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn vỡ òa trong cơn sóng người. Cờ đỏ sao vàng bay rợp trời, đoàn chiến sĩ giải phóng tiến vào thành phố trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội.
Giữa dòng người ấy, có ba chị em nhỏ: Hồng mới 10 tuổi, tay dắt đứa em trai sáu tuổi và cõng trên lưng cậu em út bốn tuổi tên Tâm. Cha mẹ mất sớm vì bom đạn, ba chị em nương tựa nhau, trong lòng dấy lên niềm hy vọng: từ đây, chiến tranh chấm dứt, một thời đại mới mở ra.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tai họa đã giáng xuống.
Trong lúc chen chúc giữa biển người, pháo hoa, cờ xí rợp trời, Hồng lạc mất em út. Ban đầu, chị còn nghĩ Tâm chỉ chạy loanh quanh đâu đó. Nhưng gọi mãi, tìm mãi, chẳng thấy bóng dáng thằng bé.
“Hồng ơi, em đâu rồi?” – thằng em sáu tuổi òa khóc.
“Em ơi! Tâm ơi!” – Hồng gào khản giọng, nhưng tiếng gọi nhỏ bé bị nuốt chửng trong tiếng reo hò của ngày lịch sử.
Cậu bé bốn tuổi biến mất giữa Sài Gòn rộng lớn, để lại trong lòng cô chị mười tuổi vết thương không bao giờ lành.
…
Nhiều năm sau, Hồng trưởng thành, lấy chồng, sinh con, rồi thành bà ngoại. Nhưng ký ức về ngày hôm đó, về gương mặt bụ bẫm, ánh mắt trong veo của em trai út, chưa bao giờ phai mờ. Đêm nào bà cũng mơ thấy cảnh mình nắm tay em thật chặt, nhưng rồi dòng người chen lấn lại cuốn em đi, xa mãi.
Bà Hồng đã dò hỏi khắp nơi: trại trẻ mồ côi, nhà tình thương, hồ sơ lưu trữ… nhưng Sài Gòn sau 1975 biến động quá lớn. Những đứa trẻ thất lạc nhiều vô kể. Có đêm, bà ngồi lặng nhìn bức ảnh duy nhất còn lại của Tâm, khóc cạn nước mắt.
“Em ở đâu, Tâm ơi? Chị có lỗi với em…”
…
Năm 2020, bà Hồng đã 55 tuổi. Một buổi chiều, khi bà đang ngồi trước hiên nhà ở quận 3, có người đàn ông tóc bạc, dáng gầy gò, dừng lại nhìn thật lâu. Ông cất giọng run rẩy:
“Có phải… chị là Hồng? Chị Hồng của em không?”
Bà sững sờ. Đôi mắt ấy… quen thuộc đến lạ. Tim bà đập loạn. Bức ảnh cậu bé bốn tuổi năm nào ùa về.
“Em… là Tâm?”
Người đàn ông gật đầu, nước mắt lăn dài:
“Em đây. Em đã tìm chị suốt cả đời.”
Cả hai òa khóc, ôm chầm lấy nhau như muốn bù đắp cho gần nửa thế kỷ xa cách.
Hóa ra, năm 1975, sau khi lạc chị, Tâm được một gia đình miền Tây đem về nuôi. Họ thương cậu như con ruột, nhưng vì thời thế loạn lạc, không để lại manh mối gì. Tâm lớn lên trong vòng tay cha mẹ nuôi, thành công trong nghề thợ mộc, nhưng trong tim luôn day dứt khi biết mình không phải con ruột. Ông lục tìm giấy tờ cũ, ghép lại ký ức mơ hồ về “một người chị tên Hồng” rồi lặn lội khắp nơi dò hỏi.
45 năm, cuối cùng, hai chị em cũng đoàn tụ.
Bà Hồng nghẹn ngào kể lại những năm tháng dằn vặt, những đêm mất ngủ vì ân hận. Tâm nắm tay chị, khẽ lắc đầu:
“Chị không có lỗi. Chúng ta chỉ là nạn nhân của chiến tranh và số phận. Em vẫn lớn lên, vẫn được yêu thương. Chỉ là… chúng ta đã mất quá nhiều năm.”
Đêm hôm ấy, trong căn nhà nhỏ, người chị và người em ngồi bên nhau, rưng rưng kể chuyện đời. Những đứa con, đứa cháu quây quần xung quanh, vừa bỡ ngỡ vừa xúc động. Trong đôi mắt già nua, ánh lên niềm an ủi: cuối cùng, gia đình đã tìm lại được một mảnh ghép thất lạc.
Ngày giỗ cha mẹ, bà Hồng đưa em về thắp hương. Trước bàn thờ, hai chị em quỳ xuống, cùng thì thầm:
“Cha mẹ ơi, chúng con đã tìm thấy nhau rồi.”
Khói hương nghi ngút, như lời chứng giám cho cuộc đoàn tụ muộn màng, sau bao mất mát và nước mắt.
…
Cuộc đời vẫn đầy những mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng có những phép màu. Bà Hồng hiểu, 45 năm qua, nỗi đau đã biến thành sức mạnh để bà trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân. Và Tâm, sau một đời lạc loài, cuối cùng đã tìm thấy gia đình ruột thịt, tìm thấy chỗ dựa ấm áp nhất: vòng tay chị gái.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load