×
×

Ông lão đi dép lê vào mua ô tô, nhân viên ck//ê ngh///èo không ai tiếp để rồi 5 phút sau thì…

Ông lão đi dép lê vào mua ô tô, nhân viên ck//ê ngh///èo không ai tiếp để rồi 5 phút sau thì…

Cửa hàng ô tô sáng choang, sang trọng, bóng loáng từ sàn gạch cho đến những chiếc xe trưng bày. Nhân viên ăn mặc lịch sự, nụ cười tươi rói, luôn niềm nở với từng vị khách bước vào.

Thế nhưng, khi một ông lão ngoài 70 tuổi, dáng người gầy gò, mặc bộ đồ giản dị và đôi dép lê cũ kỹ bước qua cửa, không khí bỗng thay đổi. Nhân viên lễ tân thoáng liếc nhìn rồi lập tức quay đi, coi như không thấy. Một số người thì khẽ cười mỉa, thì thầm với nhau:
– “Trời ơi, dép lê mà cũng bước vô showroom hả?”
– “Chắc đi ké điều hòa thôi chứ mua bán gì!”

Ông lão vẫn thản nhiên, đi chậm rãi dọc theo hàng xe, đôi mắt sáng lên đầy thích thú. Ông dừng lại trước một chiếc xe màu đen sang trọng, vuốt nhẹ vào lớp sơn bóng loáng.

Thấy ông vẫn đứng lâu, một nhân viên bán hàng trẻ tuổi, dáng vẻ kém kiên nhẫn, bước lại nói cho có lệ:
– “Chú ơi, xe này mắc lắm đó. Ở đây toàn xe tiền tỷ thôi, chú coi chừng trầy xước thì đền không nổi đâu.”

Cả showroom bật cười khe khẽ. Ông lão quay lại, ánh mắt hiền hậu nhưng sâu thẳm:
– “Thế cháu có thể tư vấn giúp bác không? Bác muốn mua xe.”

Nghe đến đó, nhân viên càng tỏ ra khó chịu, đáp nhát gừng:
– “Xe này không phù hợp đâu, chú ra ngoài xem mấy tiệm xe máy cũ thì hợp hơn.”

Ông lão mỉm cười, không nói thêm gì. Ông rút trong túi áo cũ kỹ một chiếc điện thoại, bấm số gọi đi. Chỉ năm phút sau, cửa showroom mở ra, một đoàn ba người mặc vest chỉnh tề bước vào. Dẫn đầu là giám đốc chi nhánh – gương mặt ai trong cửa hàng cũng nhận ra.

Vừa nhìn thấy ông lão, vị giám đốc lập tức chạy lại cúi đầu:
– “Dạ, bác đến rồi! Sao bác không gọi con ra đón, lại đi bộ vào thế này cho vất vả?”

Cả phòng im phăng phắc. Nhân viên lúc nãy tái mặt, tim đập loạn.

Ông lão chỉ tay về phía chiếc xe đen bóng:
– “Bác lấy chiếc này. Thanh toán ngay. Và nhớ làm thủ tục nhanh, bác còn phải về kịp ăn cơm chiều.”

Vị giám đốc vui mừng gật đầu liên tục. Ông lão rút ra một tấm thẻ đen, đặt lên bàn ký hợp đồng.

Cả showroom chết lặng. Những nhân viên lúc nãy cười cợt nhau giờ cúi gằm mặt, mồ hôi chảy ròng. Ông lão ký xong, chợt quay lại nhìn họ, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng:
– “Các cháu à, bán hàng thì phải tôn trọng khách. Người mặc đẹp chưa chắc có tiền, và người đi dép lê chưa chắc nghèo. Cái quý nhất của một nhân viên không phải là nhìn mặt mà đoán, mà là cái tâm và sự công bằng.”

Nói rồi, ông bước ra cửa, để lại sau lưng một bầu không khí lặng ngắt. Từ hôm đó, nhân viên trong showroom chẳng còn dám coi thường bất kỳ vị khách nào nữa, bởi họ đã học được một bài học đắt giá: tôn trọng là nền tảng của thành công.

Related Posts

Our Privacy policy

https://homnaycogimoi.com - © 2025 News