Đêm cuối tháng Mười, trời đổ mưa như trút. Cơn gió mùa đầu đông lùa qua từng con ngõ nhỏ, hun hút và lạnh buốt.
Hà quấn chặt chiếc áo mưa mỏng, cúi gằm mặt phóng chiếc xe máy cà tàng về nhà. Xưởng may hôm nay tăng ca, cô ra về muộn, đường vắng tanh. Khi đến ngã ba đầu làng, ánh đèn vàng của cột điện le lói hắt xuống ghế đá cũ kỹ. Hà thoáng thấy… một cái giỏ mây đặt chênh vênh.
Ban đầu, cô định phóng qua, nhưng tiếng khóc the thé xé tan tiếng mưa khiến Hà giật mình bóp thắng.
Cô bước xuống, bàn tay run vì lạnh và cả vì hồi hộp. Tấm chăn ướt sũng phủ hờ. Khi kéo ra, một bé gái đỏ hỏn, mặt mũi nhăn nhúm, môi tím tái đang quẫy đạp yếu ớt.
Hà thấy tim mình nhói lên. Không một ai quanh đó, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp và tiếng khóc ngắt quãng.
Trong giỏ chỉ có một mảnh giấy nhàu nát:
“Xin ai tốt bụng nuôi giúp. Con tôi không thể ở lại với tôi.”
Không tên, không địa chỉ, không manh mối.
Hà ôm chặt đứa bé vào ngực, cảm nhận hơi ấm yếu ớt và nhịp thở mong manh. Cô nghĩ đến việc mang đến trạm công an, nhưng trời đã tối, mưa lớn, con bé run lẩy bẩy… Không suy nghĩ thêm, cô lao lên xe, phóng thẳng về nhà.
Nam – chồng Hà – đang ngồi đọc báo khi cô bế đứa bé ướt sũng vào nhà.
“Trời ơi, ở đâu ra thế này?” – anh hoảng hốt.
“Em nhặt ở ngã ba làng. Con bé lạnh lắm, anh lấy ngay khăn và nước ấm.”
Họ vội vàng lau khô người, quấn bé vào chiếc chăn bông duy nhất còn thơm mùi nắng. Bé ngừng khóc, đôi mắt to tròn mở hé, nhìn họ như tìm hơi ấm.
Nam nhìn vợ, giọng trầm xuống:
“Em có chắc muốn giữ con bé lại không? Nuôi một đứa trẻ… đâu chỉ là thương xót nhất thời.”
“Em không bỏ nó lại được. Anh nhìn đi, nếu đêm nay mình không mang về… chắc nó không sống nổi.”
Họ im lặng nhìn nhau. Nam khẽ thở dài, rồi gật đầu:
“Được. Mai anh đưa em ra xã làm thủ tục tạm nhận nuôi.”
Cả đêm hôm đó, Hà không ngủ. Cô nằm ôm con bé, lắng nghe từng nhịp thở yếu ớt, thấy một cảm giác lạ trào dâng.
Bé gái được đặt tên là Bảo Ngọc. Để nhận nuôi hợp pháp, họ phải trải qua hàng loạt thủ tục, cam kết, giấy tờ. Nhưng mỗi khi Hà nhìn gương mặt bé ngủ yên, cô lại thấy mọi vất vả đều đáng giá.
Nam cũng yêu thương Ngọc như con ruột. Anh tự tay đóng chiếc cũi gỗ nhỏ, đêm nào cũng bế con đi đi lại lại để ru ngủ.
4 năm trước, Hà từng hai lần mang thai nhưng đều sảy. Bác sĩ nói tử cung yếu, khó giữ thai. Cô từng khóc cạn nước mắt, tưởng cả đời sẽ không được làm mẹ. Nhưng giờ, mỗi sáng được nghe tiếng Ngọc cười bi bô, cô thấy mình là người hạnh phúc nhất.
Ngọc lớn lên thành một cô bé ngoan ngoãn, thông minh. Lúc 6 tuổi, con đã biết tự làm bữa sáng cho mẹ, biết lau bàn, gấp quần áo.
Năm 12 tuổi, Ngọc đạt giải nhất học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Hôm nhận giải, cả làng đều bảo:
“Con bé giống bố Nam y đúc, nhất là đôi mắt và nụ cười.”
Hà nghe vậy, chỉ cười. Nhưng đôi khi, cô thấy Nam lặng im nhìn con bé rất lâu, ánh mắt lẫn vào đó một nỗi buồn khó gọi tên.
Một chiều cuối tuần, khi dọn dẹp tủ sách, Hà tìm thấy một phong bì cũ trong ngăn kéo bàn làm việc của Nam. Bên trong là tấm ảnh cũ: một phụ nữ trẻ đang bế một bé sơ sinh. Khuôn mặt đứa bé… giống Ngọc lúc mới sinh đến kỳ lạ.
Hà cầm tấm ảnh, tim đập nhanh. Khi Nam về, cô hỏi:
“Tấm ảnh này… là ai vậy anh?”
Nam thoáng giật mình, rồi cười gượng:
“Anh… không nhớ. Chắc ai đó gửi nhầm.”
Hà biết anh đang nói dối.
Một tuần sau, Nam nói có hẹn với bạn cũ, sẽ về muộn. Hà quyết định đi theo. Cô thấy anh dừng xe ở nghĩa trang cuối làng, đứng thật lâu trước một ngôi mộ: Trần Thị Hạnh – Sinh 1987 – Mất 2010.
Dưới chân mộ là lọ hoa cúc vàng còn tươi. Nam đứng im, gương mặt trĩu nặng, đôi mắt đỏ hoe. Hà đứng từ xa, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Hà tìm gặp Dũng – bạn thân thời đại học của Nam. Ban đầu, Dũng lắc đầu, nhưng trước sự kiên quyết của Hà, anh nói:
“Trước khi cưới em, Nam yêu một cô gái tên Hạnh. Gia đình phản đối vì Hạnh nghèo. Khi Hạnh mang thai, Nam định bỏ nhà để cưới, nhưng chưa kịp thì Hạnh sinh non. Sau sinh, Hạnh yếu lắm, mất chỉ sau vài ngày. Con bé… được mẹ Hạnh đem đi đâu đó vì không muốn giữ, Nam khi tìm đến thì đã muộn.”
Hà nghe xong, tay lạnh toát. Mọi thứ trong đầu cô ùa về: đêm mưa năm ấy, giỏ mây, tờ giấy… Ngọc chính là con ruột của Nam.
Tối đó, trời lại mưa. Hà ngồi chờ Nam, tấm ảnh và câu chuyện đã rõ. Khi anh bước vào, cô hỏi thẳng:
“Ngọc… là con anh, đúng không?”
Nam sững lại, rồi chậm rãi gật đầu. Giọng anh run:
“Anh biết ngay khi em mang con về. Nhưng anh sợ… nếu nói ra, em sẽ bỏ đi. Anh không dám nhận, vì sợ con sẽ đau đớn khi biết mẹ ruột mất.”
Hà khóc, nhưng không vì tức giận. Cô khóc vì suốt 15 năm qua, cô đã yêu con như máu thịt, và giờ mới biết… con thực sự mang dòng máu của chồng mình. Nỗi đau duy nhất là bị giấu sự thật quá lâu.
Hà nói:
“Con cần một gia đình trọn vẹn. Sự thật này… để khi con đủ lớn hãy nói. Nhưng anh phải hứa… không bao giờ giấu em điều gì nữa.”
Nam nắm chặt tay vợ, mưa rơi hòa vào nước mắt.
Ngày Ngọc nhận học bổng du học, cả ba cùng đứng ở ngã ba làng – nơi Hà từng nhặt con. Ngọc cười rạng rỡ:
“Nếu không có hai người, con đã không có hôm nay. Con yêu bố mẹ nhất trên đời.”
Hà siết bàn tay con, lòng thầm nghĩ: Đêm mưa năm ấy, trời không lấy đi gì của mình. Trái lại, ông trời đã trao cho mình một món quà…