“Năm 1945, Nhà Tôi Ở Gần Ga Yên Viên – Và Những Bát Cháo Loãng Đã Cứu Người Trong Nạn Đói”
Tôi tên là Bốn, sinh ra và lớn lên ở gần ga Yên Viên. Năm 1945, khi nạn đói khủng khiếp lan ra khắp Bắc Bộ, tôi mới chỉ là cô bé mười mấy tuổi. Nhưng ký ức về những tháng ngày ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi, như vết sẹo không bao giờ mờ.
Nhà tôi buôn bán nhỏ, chuyên nấu cơm bán cho khách đi tàu. Cuộc sống cũng chẳng dư dả, nhưng ít ra mỗi ngày còn có nồi cơm ăn no. Chúng tôi có bốn chị em gái, bố mẹ luôn nhắc nhở:
– “Các con phải biết tiết kiệm, bớt một miếng ăn hôm nay để cứu lấy một mạng người ngoài kia.”
Tôi còn nhớ những buổi sáng, ga tàu đông nghịt, kẻ sống chen chúc, người chết đói nằm ven đường ray, mắt trợn trừng mà tay vẫn ôm bụng lép kẹp. Có hôm, chỉ sau một chuyến tàu đi qua, mấy cái xác nằm chồng lên nhau ngay cạnh quán cơm nhà tôi. Tôi sợ hãi, nép sau lưng mẹ, nghe bà thì thầm:
– “Con thấy không? Cái đói nó khủng khiếp lắm. Mình còn ăn được, thì phải bớt cho họ chút.”
Từ đó, ngày nào nhà tôi cũng nấu thêm một nồi cháo loãng. Chỉ là vài nắm gạo rang giã nhỏ, thả vào nồi nước to tướng, thêm tí muối. Nước nhiều hơn cơm, nhưng bát cháo nóng hổi ấy đã cứu biết bao sinh mạng.
Mỗi buổi chiều, mẹ tôi lại bưng nồi cháo ra trước quán, gọi những người ốm yếu, những đứa trẻ gầy gò, run rẩy. Họ xếp hàng, mắt dán chặt vào cái gáo múc cháo. Tôi múc từng bát, đưa tận tay, nghe họ run run nói “Cảm ơn bà, cảm ơn cô” mà lòng nghẹn lại.
Có hôm, một người đàn ông gầy đến mức da bọc xương, sau khi húp cạn bát cháo loãng, ông khóc nức nở:
– “Nếu không có bát cháo này, chắc tôi chết mất rồi…”
Câu nói ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ.
Không chỉ nhà tôi, nhiều gia đình trong làng cũng tham gia. Người góp manh chiếu, cái áo cũ. Người bớt chén cơm, nắm gạo cho hội tế bần. Có cụ già gom từng sợi dây thừng cũ mang đến, bảo để chôn cất người xấu số. Ai cũng đói, nhưng vẫn muốn chia sẻ, bởi họ hiểu: cứu một người sống được qua ngày là giữ lại một tia hy vọng cho cả xóm làng.
Thế nhưng, cái đói đâu dễ buông tha. Có những hôm, tôi chứng kiến cảnh tượng đau lòng: một bà mẹ bế đứa con đã tắt thở trên tay, vẫn cố xin một bát cháo cho “nó” rồi mới òa khóc khi người ta nói đứa bé đã lạnh cứng. Có những buổi sáng, gió heo may thổi qua, tôi thấy xác người nằm la liệt ngoài sân ga, không ai kịp chôn.
Trong ký ức tôi, khung cảnh ấy vừa bi thương, vừa lay động: cái đói khiến con người kiệt quệ, nhưng cũng khiến tình người sáng lên. Chính những bát cháo loãng, những manh áo sờn rách đã giúp nhiều người sống sót, trong đó có bạn bè, hàng xóm của tôi.
Tôi vẫn nhớ rõ một cậu bé tên Nam, chạc tuổi tôi, cha mẹ mất sớm, đi lang thang quanh ga. Hôm nào nhà tôi cũng cố múc cho cậu thêm một bát cháo. Nhờ thế, cậu qua khỏi nạn đói, sau này trưởng thành, làm thợ mộc giỏi có tiếng trong vùng. Mỗi lần gặp lại, Nam đều chắp tay:
– “Nếu không có nhà chị Bốn ngày đó, chắc tôi chẳng sống đến bây giờ.”
Giờ đây, đã hơn bảy mươi năm trôi qua. Tôi đã trở thành bà cụ tóc bạc phơ, nhưng mỗi lần kể lại chuyện năm Ất Dậu, lòng tôi vẫn thắt lại. Nạn đói ấy đã cướp đi hàng triệu sinh mạng. Nhưng giữa bóng tối khủng khiếp, tôi cũng thấy ánh sáng le lói – ánh sáng của tình thương, của sự sẻ chia.
Những bát cháo loãng nhà tôi nấu, tưởng nhỏ bé, nhưng đã giữ lại sinh mạng cho bao người. Đó là điều khiến tôi và các chị em thấy tự hào. Cha mẹ tôi từng dạy: “Giúp ai sống được qua ngày, cũng là giữ phúc cho con cháu mai sau.” Và đúng thật, sau này, cuộc sống gia đình tôi dù không giàu sang nhưng luôn bình an, đủ đầy.
Mỗi khi nhìn con cháu lớn khôn, tôi lại nhớ đến những con người đã từng được cứu bởi nồi cháo loãng của gia đình mình. Tôi tin rằng, chính sự sẻ chia ngày ấy đã nối dài sự sống, gieo lại hạt giống nhân nghĩa trong lòng thế hệ mai sau.
Năm 1945, cái đói gieo rắc chết chóc, nhưng cũng chính lúc ấy, tôi hiểu ra một điều: khi con người biết bớt đi miếng ăn của mình để chia cho người khác, thì tình thương sẽ mạnh hơn cả cái chết.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load