Lan bước thấp bước cao trên con phố nhếch nhác của Sài Gòn, tay xách nách mang những bao ve chai nặng trịch. Mồ hôi nhễ nhại dưới nắng trưa gay gắt, nhưng nụ cười của chị vẫn thoáng hiện mỗi khi nghĩ về năm đứa con sinh năm đang chờ ở nhà. Chúng là báu vật của chị, năm đứa trẻ giống hệt nhau như đúc từ một khuôn: Minh, Mẫn, Mỹ, Mai và Mơ. Sinh năm cách đây 10 năm, chúng là kết quả của một cuộc tình chóng vánh với gã đàn ông vô trách nhiệm đã bỏ rơi chị ngay khi biết tin mang thai. Lan không oán trách, chị chọn con đường đơn thân, ngày ngày lăn lộn nhặt ve chai, bán đồng nát để nuôi chúng khôn lớn.
Cuộc sống của gia đình nhỏ ấy đầy khó khăn. Ngôi nhà thuê chật hẹp ở ngoại ô, mái tôn dột nát, bữa ăn chỉ rau cháo qua ngày. Lan hy sinh hết thảy: chị bỏ học từ năm 15, làm đủ nghề để nuôi mẹ già, rồi giờ là năm miệng ăn. “Mẹ khổ để các con sướng,” chị thường nói thế, nhưng sâu thẳm, chị biết mâu thuẫn đang âm ỉ trong nhà. Các con lớn dần, chúng bắt đầu nhận ra sự khác biệt với bạn bè. Minh, đứa anh cả, hay cằn nhằn: “Mẹ ơi, sao mẹ không đi làm văn phòng như mẹ bạn con? Nhặt ve chai hoài, con xấu hổ lắm!” Mẫn thì lầm lì, hay đánh nhau với em vì tranh miếng ăn. Mỹ và Mai hay khóc vì bị bạn trêu “con nhà ve chai”. Còn Mơ, đứa út, yếu ớt nhất, luôn nép sau lưng mẹ, nhưng đôi mắt nó đầy u uất.
Mâu thuẫn bùng nổ vào một buổi tối mưa tầm tã. Lan về nhà muộn, tay cầm vài chiếc bánh mì cũ mua giảm giá. Các con đang cãi nhau ầm ĩ. Minh hét lên: “Em ghét cái nhà này! Sao chúng ta phải sống khổ thế? Cha đâu? Sao mẹ không kể về cha?” Lan sững người. Chị chưa bao giờ kể về người đàn ông ấy – ông ta là một doanh nhân giàu có, nhưng đã chối bỏ chị và các con để giữ địa vị. “Cha các con… chết rồi,” chị nói dối, giọng run run. Nhưng Minh không tin, nó lục lọi đồ đạc, tìm thấy bức ảnh cũ của cha. “Mẹ lừa chúng con! Ông ấy giàu có, sao không tìm ông?” Cả năm đứa lao vào tranh cãi, Mỹ khóc lóc đòi bỏ nhà, Mẫn đập vỡ cái chén duy nhất. Lan ôm các con, nước mắt lăn dài: “Mẹ xin lỗi, nhưng mẹ yêu các con. Đừng bỏ mẹ.” Đêm ấy, chị thức trắng, lo lắng cho tương lai.
Sáng hôm sau, Lan dậy sớm hơn thường lệ, hôn nhẹ lên trán từng đứa trước khi ra đường. “Hôm nay mẹ cố nhặt nhiều hơn, chiều về mua kem cho các con nhé.” Chị cười, nhưng lòng nặng trĩu. Công việc kéo dài đến tối mịt, chị chạy vội về nhà với túi trái cây héo mua rẻ. Nhưng cửa nhà mở toang, gió lùa lạnh buốt. “Minh! Mẫn! Các con đâu?” Tiếng gọi lạc lõng trong không gian trống rỗng. Năm chiếc cặp sách nằm lăn lóc, đồ chơi vương vãi, nhưng không một bóng đứa trẻ. Lan hoảng loạn chạy khắp xóm, hỏi han hàng xóm. “Chị Lan ơi, chiều nay có xe ô tô sang trọng đỗ trước nhà, rồi các cháu lên xe đi mất. Chúng bảo đi với… cha ruột.” Tim Lan như ngừng đập. Cha ruột? Làm sao ông ta biết?
Lan lao vào cuộc tìm kiếm điên cuồng. Chị bán hết ve chai tích góp, vay mượn bạn bè để thuê xe lên thành phố. Qua bạn bè cũ, chị lần ra địa chỉ của ông Hải – cha của các con. Ông ta giờ là ông chủ công ty lớn, sống trong biệt thự sang trọng với vợ con mới. Lan đập cửa, gào khóc: “Trả con cho tôi! Ông bỏ rơi chúng 10 năm, giờ cướp chúng làm gì?” Ông Hải lạnh lùng nhìn chị: “Cô im đi. Chúng là con tôi, tôi có quyền. Chúng tự liên lạc với tôi qua mạng, bảo muốn sống giàu sang, không chịu khổ với cô nữa.” Lan sụp đổ. Hóa ra, Minh đã tìm cha qua Facebook, kể hết hoàn cảnh. Các con, bị mâu thuẫn gia đình dồn nén, đã chọn bỏ đi vì xấu hổ và khao khát cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng sự thật không đơn giản. Trong biệt thự, năm đứa trẻ đang hối hận. Ban đầu, chúng hào hứng với đồ chơi đắt tiền, quần áo mới, nhưng ông Hải chỉ coi chúng như “tài sản” để khoe khoang. Vợ ông ta ghét ra mặt, gọi chúng là “con hoang”. Minh nhớ mẹ, Mẫn đánh nhau với em trai mới của cha. Mỹ và Mai khóc đòi về, Mơ thì sốt cao vì lạ nhà. “Cha ơi, chúng con muốn về với mẹ,” Minh van xin. Ông Hải cười nhếch: “Về làm gì? Nhặt ve chai à? Ở đây các con sẽ học trường quốc tế, thành người thành đạt.” Nhưng mâu thuẫn bùng nổ: các con cãi vã với cha, với nhau, nhận ra tình yêu thương của mẹ mới là chân thật.
Lan không bỏ cuộc. Chị đứng trước cổng biệt thự hàng ngày, cầm biển “Trả con cho mẹ”. Câu chuyện lan truyền trên mạng xã hội, dân mạng phẫn nộ với ông bố vô trách nhiệm. Áp lực dư luận khiến ông Hải phải gặp chị. Trong cuộc đối chất căng thẳng, sự thật phơi bày: ông ta không phải cha ruột! Hồi ấy, ông Hải chỉ là người tình tạm bợ, nhưng kết quả xét nghiệm ADN bí mật cho thấy các con không phải máu mủ của ông. Chúng là kết quả của một sai lầm khác – Lan từng bị cưỡng bức bởi một kẻ lạ, nhưng chị giấu kín để bảo vệ các con. “Tôi nuôi chúng bằng máu thịt mình, ông chỉ là kẻ cơ hội!” Lan hét lên.
Ông Hải đuối lý, buộc phải thả các con. Năm đứa trẻ chạy ùa vào vòng tay mẹ, khóc nức nở: “Mẹ ơi, con sai rồi. Con không xấu hổ nữa.” Minh ôm mẹ: “Con hứa sẽ giúp mẹ nhặt ve chai, chúng ta cùng cố gắng.” Mâu thuẫn gia đình tan biến, thay vào đó là sự gắn kết mạnh mẽ hơn. Lan mỉm cười, dù cuộc sống vẫn khó khăn, nhưng giờ chị biết: tình mẫu tử vượt qua mọi thử thách.
Từ đó, gia đình nhỏ ấy thay đổi. Các con học hành chăm chỉ, giúp mẹ làm việc. Câu chuyện của họ truyền cảm hứng trên mạng, nhiều người quyên góp giúp đỡ. Lan không còn cô đơn, và năm đứa con hiểu rằng, giàu sang không bằng tình yêu gia đình.