7 rưỡi sáng
7 giờ rưỡi sáng, Kiên khoanh tay trước ngực, cúi chào bố mẹ:
– Con đi học đây ạ.
Bố mẹ mỉm cười, dặn với theo:
– Đi đường cẩn thận nhé con.
Cậu bé mười bảy tuổi, gương mặt sáng sủa, đôi mắt trong veo. Mọi thứ bình thường, yên ả như bao sáng khác. Không ai ngờ, chỉ vài chục phút sau, tất cả sẽ đảo lộn.
…
Con đường đến trường hôm ấy đông đúc. Trời vừa hửng nắng, tiếng còi xe inh ỏi. Kiên đeo tai nghe, miệng khe khẽ hát. Đúng lúc qua ngã tư, chiếc xe tải bất ngờ mất lái, lao đến như con thú điên.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Một tiếng “rầm” chát chúa vang lên. Người đi đường hốt hoảng hét lớn. Kiên ngã xuống, máu chảy loang đỏ.
Khi chuông điện thoại vang ở nhà, mẹ Kiên đang chuẩn bị bữa sáng. Nghe tin, bà bủn rủn tay chân, đánh rơi cả bát canh nóng. Bố thì chết lặng, chỉ kịp hỏi một câu:
– Con tôi… còn sống không?
…
Trong bệnh viện, Kiên nằm bất động, gương mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch, chỉ còn trông vào nghị lực của cậu.
Mẹ Kiên nắm chặt tay con, khóc nấc:
– Con ơi, tỉnh dậy đi. Con thích gì bố mẹ cũng mua cho. Con muốn xe đạp mới, điện thoại mới, mẹ mua hết. Chỉ cần con mở mắt, chỉ cần con gọi “Mẹ ơi” một tiếng thôi…
Bố Kiên ngồi một góc, lặng lẽ gạt nước mắt. Người đàn ông từng kiên cường trước mọi sóng gió, giờ run rẩy như một đứa trẻ. Ông nhớ lại sáng nay, khi Kiên khoanh tay chào, ông mải bấm điện thoại, chỉ ậm ừ gật đầu, không ngờ đó có thể là lần cuối.
Tin tức nhanh chóng lan đến lớp. Bạn bè ùa vào bệnh viện, người khóc, người ngồi lặng. Thầy chủ nhiệm nghẹn ngào:
– Em ấy vừa hôm qua còn hứa nộp bài dự thi. Sao số phận lại tàn nhẫn thế này?
…
Trong cơn hôn mê, Kiên như đi trong một hành lang tối dài vô tận. Cậu nghe thấy tiếng mẹ gọi, tiếng bố nghẹn ngào, cả tiếng bạn bè nức nở. Trái tim cậu đau nhói, nhưng đôi chân như bị trói chặt, không thể quay về.
“Mình chưa kịp nói lời xin lỗi với bố vì hay cãi vã. Mình chưa kịp ôm mẹ, chưa kịp viết bức thư tỏ tình đầu tiên… Mình còn quá nhiều thứ chưa làm.”
Cậu muốn hét lên, nhưng cổ họng không thốt ra tiếng.
…
Ba ngày sau, tình hình vẫn xấu đi. Bác sĩ ái ngại nói với gia đình chuẩn bị tinh thần. Mẹ Kiên ngất lịm. Bố Kiên ngồi bên giường con, lần đầu tiên thốt ra những lời chưa từng nói:
– Con trai à, bố xin lỗi. Bố chưa bao giờ khen con một câu, toàn la mắng, bắt con học nhiều. Nhưng thực ra, con là niềm tự hào lớn nhất đời bố. Con nghe bố, mở mắt đi, bố không cần điểm số nữa, chỉ cần con thôi.
Giọt nước mắt của người cha rơi xuống bàn tay lạnh ngắt.
Và kỳ diệu xảy ra. Ngón tay Kiên khẽ cử động. Một hơi thở dài, mỏng manh, vang lên. Bác sĩ lao đến, kiểm tra rồi hô:
– Tín hiệu hồi phục! Vẫn còn cơ hội!
Cả gia đình òa khóc.
…
Nhiều tháng điều trị, Kiên dần tỉnh lại, rồi tập đi, tập nói. Hành trình gian nan, nhưng bên cạnh luôn có bố mẹ, nắm tay dìu từng bước.
Một buổi chiều, khi Kiên đã có thể ngồi xe lăn ra sân bệnh viện, mẹ cậu cười trong nước mắt:
– Con muốn gì, bố mẹ đều cho, nhưng chỉ mong con nhớ một điều: con đã quay lại từ cửa tử, hãy sống trọn từng ngày, cho cả con và những người thương yêu con.
Kiên siết chặt tay mẹ, giọng run run:
– Con hiểu rồi. Con sẽ sống thật tốt. Vì con biết, có một lần con đã suýt bỏ lỡ tất cả…
…
Câu chuyện của Kiên lan khắp khu phố. Người ta không chỉ xót xa cho tai nạn, mà còn nhận ra giá trị của những điều giản dị: một lời chào, một bữa cơm, một vòng tay ôm.
Bởi đôi khi, chỉ trong chớp mắt, tất cả có thể vụt mất.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load