“Mâm cỗ dang dở”
Tôi chưa từng nghĩ ngày vui của đời mình lại biến thành một trò cười ê chề đến thế.
Ngày cưới đáng lẽ phải là ngày hạnh phúc nhất, nhưng chỉ vì một mâm cỗ, tôi đã bị gia đình chồng đẩy xuống tận đáy nhục nhã.
Nhà gái – nhà trai
Tôi và anh Nam yêu nhau ba năm, vượt qua bao nhiêu ngăn cản để đến được với nhau. Anh hiền lành, chăm chỉ, nhưng mẹ chồng – bà Hảo – lại nổi tiếng khó tính, trọng sĩ diện và coi thường gia cảnh nhà tôi.
Nhà tôi ở quê, không giàu có, bố mẹ làm nông, gom góp từng đồng để lo cho tôi ăn học. Tôi luôn tự nhủ, chỉ cần hai vợ chồng thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được.
Thế nhưng tôi đã nhầm.
Mâm cỗ bị dọn
Đám cưới tổ chức tại nhà trai. Khi đoàn nhà gái vừa đến, tôi thấy mâm cỗ đã bày biện đủ đầy: gà luộc vàng ươm, nem rán, canh bóng, cả rượu ngoại. Tôi thở phào, nghĩ rằng mọi chuyện suôn sẻ.
Nhưng vừa bước xuống xe, bà Hảo đã gườm gườm nhìn tôi rồi bất ngờ hất hàm:
— “Đi về! Cưới xin gì nữa!”
Tất cả quan khách sững sờ. Mâm cỗ ngay lập tức được người làm thu dọn trong sự ngỡ ngàng của hai họ. Tiếng xì xào lan khắp sân.
Tôi chết lặng, còn Nam hoảng hốt giữ tay mẹ:
— “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Hôm nay là ngày cưới mà…”
Bà Hảo lạnh lùng, chỉ thẳng vào mặt tôi:
— “Con dâu kiểu này thì tao không cưới. Mâm cỗ này không dành cho loại nhà quê tham hão. Tao không để họ hàng chê cười nhà tao rước cái của nợ về.”
Câu nói ấy khiến tôi tái mặt. Tôi nghe rõ từng tiếng cười khẩy xung quanh, như dao cứa vào lòng.
Nguyên nhân cay đắng
Hóa ra, trước đó vài ngày, nhà tôi không kịp đưa sính lễ theo đúng “lệ” mà bà Hảo đòi: tiền mặt cả trăm triệu, kèm vàng bạc cho họ hàng xa. Bố mẹ tôi đã cố gắng xoay xở, nhưng vẫn thiếu. Tôi và Nam tính sau cưới sẽ trả dần, ai ngờ bà đem chuyện ấy ra bêu ngay trong ngày trọng đại.
— “Nhà nó nghèo rớt mồng tơi, chẳng đủ sính lễ, tao cưới về chỉ thêm nhục. Người ta cười cho thối mặt!” – bà nói oang oang trước đám đông.
Bố mẹ tôi cúi gằm, nước mắt rơi. Tôi thấy tim mình tan nát.
Phẫn nộ bùng nổ
Không chịu nổi, tôi run rẩy lên tiếng:
— “Bác ơi, cháu lấy anh Nam vì tình yêu, chứ không phải vì sính lễ. Sao bác lại coi thường bố mẹ cháu như vậy?”
Bà Hảo trợn mắt:
— “Yêu à? Tình yêu có cho mày ăn được không? Tao cần dâu có tiền, không cần đứa bám váy chồng. Mày cút đi, đừng làm ô uế cửa nhà tao!”
Cả họ hàng xôn xao, một số người gật gù hùa theo. Nam tức giận:
— “Mẹ quá đáng vừa thôi! Con yêu Mai, con cưới Mai. Sính lễ bao nhiêu, con sẽ lo, không để nhà gái chịu nhục!”
Bà Hảo cười nhạt:
— “Mày dám chống tao vì nó? Được, đã thế thì từ giờ mày đừng gọi tao là mẹ nữa.”
Quyết định
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rõ: cuộc hôn nhân này nếu tiếp tục, tôi sẽ cả đời sống trong sự khinh miệt. Tôi nắm chặt tay Nam, nghẹn ngào:
— “Anh à… chúng ta dừng ở đây thôi.”
Nam hoảng hốt:
— “Mai! Em nói gì vậy?”
Tôi cắn môi, nước mắt lăn dài:
— “Nếu ngay ngày cưới, em đã bị hắt hủi như kẻ ăn mày, thì tương lai sẽ còn nhục nhã thế nào nữa? Em không thể để bố mẹ em bị sỉ nhục thêm.”
Tôi quay lại ôm lấy bố mẹ mình, cúi chào rồi dứt khoát bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét của Nam và sự nhốn nháo của đám đông.
Hậu quả
Sau ngày hôm đó, chuyện “cô dâu bị đuổi ngay lễ cưới” lan khắp vùng. Gia đình chồng trở thành trò cười, chẳng ai còn kính trọng. Người ta thì thầm:
— “Có tiền mà vô phúc. Tham sính lễ để mất dâu hiền.”
Nam sau đó nhiều lần tìm tôi, mong nối lại, nhưng tôi đã không còn niềm tin. Dù anh yêu tôi, nhưng anh bất lực trước mẹ. Tôi biết, nếu quay lại, tôi sẽ mãi mãi phải sống dưới bóng bà Hảo.
Bố mẹ tôi tuy đau lòng, nhưng lại mừng thầm vì con gái thoát khỏi cảnh giam cầm.
Cái kết cho từng người
Bà Hảo tự hào vì giữ “sĩ diện”, nhưng thực chất bị họ hàng chê cười vì tham lam, coi thường người khác. Mấy năm sau, bà đổ bệnh, nằm cô độc, không ai chăm nom.
Nam day dứt cả đời. Anh mất người con gái thật lòng yêu thương, sống gượng gạo trong những cuộc mai mối bất thành.
Tôi – sau cú sốc ấy – dồn sức vào sự nghiệp. Vài năm sau, tôi thành lập công ty nhỏ, lo được cho bố mẹ cuộc sống đủ đầy. Tôi hiểu rằng, giá trị của một người phụ nữ không nằm ở mâm cỗ hay sính lễ, mà nằm ở việc biết trân trọng chính mình.
Lời kết
Ngày đó, mâm cỗ bị dọn đi, đám cưới tan vỡ, tôi tưởng đời mình đã chấm hết. Nhưng hóa ra, đó lại là khởi đầu cho sự tự do.
Câu nói cuối cùng của mẹ chồng cũ – “Tao không để họ hàng cười vào mặt tao” – đã khiến chính bà ta trở thành trò cười thiên hạ.
Còn tôi, từ một cô dâu bị hắt hủi, đã học cách ngẩng cao đầu và bước đi bằng đôi chân của mình.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load