Bảy năm trước, My chỉ là cô sinh viên năm hai, vừa học vừa làm thêm ở quán ăn nhỏ gần trường. Cuộc sống của cô lúc ấy cùng cực, mẹ bệnh nặng, tiền thuốc men không biết vay ai, còn cha đã qua đời từ khi cô mới vào lớp một.
Một tối muộn, khi đang rửa bát, người quản lý gọi My ra. Có vị khách muốn gặp. Đó là người đàn ông trung niên mặc vest xám, gương mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt chất chứa mệt mỏi. Sau vài câu hỏi ngắn gọn về hoàn cảnh, ông đẩy chiếc phong bì dày cộm về phía cô.
“Tôi muốn em ở cùng tôi đêm nay. Một tỷ, đủ để cứu mẹ em.”
My run rẩy. Cô chưa từng nghĩ sẽ phải đánh đổi bản thân, nhưng cũng không thể để mẹ chết vì thiếu tiền. Đêm ấy, cô theo ông đến khách sạn. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, không hề có sự thân mật, chỉ là một đêm lặng lẽ, lạnh lẽo. Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, ông đã rời đi, để lại tờ giấy ghi vỏn vẹn: “Cảm ơn em, cô gái có đôi mắt buồn.”
My dùng tiền chữa bệnh cho mẹ, rồi hai mẹ con mở quán cháo nhỏ sống qua ngày. Bảy năm trôi qua, cô không còn nghĩ đến đêm hôm đó nữa, cho đến một ngày, khi đang dọn tủ sách, My tìm thấy một chiếc phong bì cũ. Bên trong là một lá thư được gửi từ văn phòng luật sư.
Trong thư ghi rõ: ông ấy đã qua đời cách đây ba tháng, và để lại di chúc cho cô. Người đàn ông ấy tên Hoàng, là chủ tịch một tập đoàn lớn. Năm xưa, con gái ông bằng tuổi My, qua đời vì tai nạn khi đang làm từ thiện ở miền núi. Ông luôn day dứt vì bản thân chỉ mải kiếm tiền mà không kịp ở bên con.
Luật sư viết: “Trước khi mất, ông Hoàng nói rằng trong suốt nhiều năm, ông đã tìm cách giúp đỡ các cô gái trẻ có hoàn cảnh khó khăn, coi đó là cách bù đắp cho đứa con gái đã khuất của mình. Ông chưa từng coi họ là công cụ mua vui. Đêm hôm ấy, ông chỉ ngồi lặng im bên em cả đêm, không hề làm gì, vì em khiến ông nhớ đến con gái.”
My bật khóc nức nở. Cô nhớ lại, đêm hôm đó, ông chỉ ngồi lặng yên bên cửa sổ, rót trà, hút thuốc, và nhìn mưa rơi ngoài ban công. Hóa ra… cô chưa từng bị ông chạm vào. Một tỷ ấy không phải trả giá cho thân xác, mà là sự cứu rỗi cho tâm hồn ông – người cha đã mất con mãi mãi.
Bảy năm qua, cô sống trong tủi nhục, nghĩ mình là kẻ bán rẻ bản thân. Nhưng sự thật, cô chính là một phần trong hành trình chuộc lỗi của ông.
Từ hôm đó, My quyết định quay lại trường, tiếp tục học ngành Công tác xã hội, rồi trở thành người sáng lập quỹ học bổng mang tên ông Hoàng – như cách cô muốn viết tiếp giấc mơ dang dở của con gái ông.
Ngoài kia, phố xá lên đèn. Một cô gái trẻ đứng lặng nhìn trời đêm, đôi mắt vẫn buồn, nhưng trong tim, đã có một ngọn lửa ấm áp được thắp lên.
News
Nguồn cơn sự việc h/ot nhất Lạng Sơn hôm nay
Nghe bảo chồng làm to lắm Chị gái này đỗ xe chắn đường không cho người khác đi lại (đường giao thông chung của cả xóm chứ không phải đất nhà chị). Khi các anh CSGT xuống yêu cầu rời…
Cuộc sống khác nhau 1 trời 1 vực của chú rể Hoa Cương và cô dâu Thu Sao hậu l/y h/ôn
Phải chăng chuyện tình “cổ tích đời thật” giữa cô dâu Thu Sao (SN 1957) và chú rể Hoa Cương (SN 1992) đã đi đến hồi kết? Sau nhiều năm đồng hành, cùng vượt qua vô số lời dị nghị…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác: Xuất hiện thông tin chủ nhà là người họ hàng của LĐ tỉnh, CA thành phố Hải Phòng chính thức lên tiếng
Công an thành phố Hải Phòng đã bác thông tin người xây nhà nhầm trên đất nagười khác là họ hàng của Phó giám đốc Công an thành phố. Căn nhà ông Hữu xây trên phần đất của nhà bà…
Miền Bắc hứng chịu ‘song bão’ liên tiếp
Bão số 9 Ragasa ngày 25/9 đổ bộ đất liền khu vực Quảng Ninh, cường độ cấp 10. Bão Bualoi dự kiến hướng vào ven biển Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ, cường độ cấp 12. Theo Trung tâm Dự…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác ở Hải Phòng: Ông Hữu bất ngờ ‘xuống nước’, nói ‘sẽ nhờ ‘thần đèn’ di chuyển nhà về đúng vị trí’
Ông Đỗ Văn Hữu, người xây nhầm nhà trên đất người khác tại phường Thiên Hương, TP Hải Phòng, sẽ nhờ “thần đèn” di chuyển ngôi nhà về vị trí đất của mình. Ngôi nhà ông Hữu xây nhầm trên…
Vụ người khu/yết t/ật ra đi mãi mãi sau khi bị cướ///p điện thoại: Thông tin từ người nhà
Trên mạng xã hội đang lan truyền câu chuyện về vụ việc đôi nam nữ dàn cảnh mua hàng nhưng thực chất là đến cướp điện thoại. Vì quá buồn mà sau đó người phụ nữ khuyết tật đã lựa…
End of content
No more pages to load