Bố mẹ vợ ở lại nhà tôi đúng một tuần. Tôi cứ nghĩ họ sẽ hài lòng vì thấy vợ chồng tôi hòa thuận, nhưng càng ở lâu, tôi càng thấy ánh mắt ông bà lặng lẽ dõi theo từng bữa cơm đạm bạc, từng đêm vợ tôi phải vá lại quần áo cũ, từng buổi tôi về nhà trong bộ dạng rã rời mà vẫn gắng cười.
Ngày tiễn ông bà về, khi vợ đang loay hoay mua ít đồ ăn vặt cho chuyến xe, bố vợ bất ngờ gọi tôi ra một góc. Ông rút từ túi áo ra một tập tiền đã được gấp gọn, nhét vào tay tôi. Tôi giật mình lắc đầu:
“Bố, con… con không thể lấy tiền của bố mẹ được. Con sẽ lo được cho vợ con.”
Bố vợ nhìn tôi, ánh mắt vừa thương vừa giận. Giọng ông trầm lại, nghẹn ngào mà rắn rỏi:
“Nghe tao nói đây… Mày khổ thì được, nhưng đừng để con gái tao khổ.”
Tôi chết lặng. Câu nói ấy như một nhát dao xoáy thẳng vào tim. Tờ tiền trong tay bỗng nặng trĩu như ngàn cân. Không phải vì số tiền ít ỏi, mà vì nó chứa đựng cả nỗi lo, nỗi xót xa của một người cha dành cho con gái mình.
Chiếc xe khách rời bến, để lại sau lưng tiếng động cơ mịt mù khói bụi. Tôi đứng sững, nhìn bàn tay mình vẫn nắm chặt những tờ tiền nhàu nát, lòng đầy cay đắng. Vợ tôi chạy đến, ngây thơ hỏi:
“Bố vừa dặn gì anh thế?”
Tôi nuốt nghẹn, chỉ mỉm cười, rồi siết chặt tay vợ. Nhưng trong đầu tôi vang vọng mãi câu nói kia. Tôi hiểu rằng từ hôm nay, nó sẽ là gánh nặng, là áp lực, nhưng cũng chính là lời nhắc nhở để tôi phải đứng lên bằng mọi giá.
Bởi chỉ cần con gái ông còn ở bên tôi, thì tôi không có quyền để cô ấy khổ thêm một ngày nào nữa.
Ba năm sau.
Tôi đã khác xưa. Từ một gã nhân viên quèn với mức lương chỉ đủ trả tiền trọ, tôi liều lĩnh nghỉ việc, mở xưởng mộc nhỏ. Ngày đầu gian nan, thua lỗ triền miên, có lúc tưởng chừng sụp đổ. Nhưng vợ tôi luôn ở cạnh, động viên:
“Anh cứ làm, em tin anh.”
Chính niềm tin ấy đã vực tôi dậy. Tôi lao vào làm việc ngày đêm, học thêm kinh nghiệm, mày mò thị trường online. Dần dần, khách hàng tìm đến, xưởng phát triển, từ vài người thợ giờ đã thành mấy chục nhân công. Thu nhập cũng tăng, đủ để vợ tôi không còn lo từng bữa, thậm chí mua được căn nhà nhỏ trong thành phố.
Ngày vợ sinh con đầu lòng, tôi gọi điện báo cho bố mẹ vợ. Họ lập tức khăn gói lên chăm. Bố vợ vừa bước vào nhà, đứng lặng người hồi lâu. Từ căn phòng trọ tồi tàn ngày nào, giờ con gái ông đã có căn hộ khang trang, đầy đủ tiện nghi.
Tối hôm đó, sau khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, bố vợ bảo tôi ra ban công. Tôi thoáng giật mình, ký ức ngày tiễn ông bà về quê năm nào ùa về, cùng với câu nói vẫn ám ảnh tôi suốt ba năm qua.
Nhưng lần này, ông không dúi tiền vào tay tôi nữa. Thay vào đó, ông vỗ mạnh lên vai tôi, mắt rưng rưng:
“Mày nhớ không, ngày trước tao nói mày khổ thì được, đừng để con gái tao khổ… Hôm nay tao phải công nhận, mày đã làm được. Tao yên tâm rồi.”
Nghe câu ấy, tôi không kìm nổi nước mắt. Bao nhiêu nhọc nhằn, bao nhiêu lần cắn răng chịu đựng để đứng dậy, tất cả như được gột rửa. Lời nói ngày nào từng như lưỡi dao cứa vào tim, giờ lại trở thành phần thưởng lớn nhất đời tôi.
Tôi quay vào nhìn vợ đang bế con, mỉm cười. Từ nay, không chỉ là lời hứa với vợ, mà còn là sự kiêu hãnh trước bố mẹ vợ: tôi sẽ không bao giờ để con gái ông phải khổ nữa.
Mười năm sau…
Xưởng mộc của tôi giờ đã thành công ty nội thất lớn, có chuỗi showroom ở khắp thành phố. Gia đình tôi sống sung túc, con cái học trường quốc tế, vợ thì chỉ cần lo vun vén nhà cửa. Nhưng tôi chưa bao giờ quên lời bố vợ năm xưa, nó như một dấu ấn khắc vào tim.
Một hôm, vợ nhận được cuộc gọi từ em trai ở quê. Giọng cậu run rẩy:
“Anh chị… bố bị người ta xiết đất rồi! Ngân hàng sắp lấy nhà vì món nợ vay hộ hàng xóm mà họ quỵt.”
Tin ấy khiến vợ tôi sụp xuống ghế. Tôi lập tức cùng vợ con lao về quê. Căn nhà mái ngói cũ của bố mẹ vợ đang treo thông báo phát mãi, hàng xóm xúm lại bàn tán. Bố vợ ngồi bệt ngoài hiên, mắt đỏ hoe, mái tóc bạc phơ, dáng gầy rộc.
Nhìn cảnh ấy, tim tôi thắt lại. Người đàn ông từng thốt câu nói đau đớn năm nào, từng dúi vào tay tôi 5 triệu bạc lẻ vì thương con gái, giờ lại ngồi bất lực trước cảnh mất nhà.
Tôi bước tới, quỳ xuống trước mặt ông, giọng chắc nịch:
“Bố yên tâm. Con không chỉ lo cho vợ con, mà con còn lo cho cả bố mẹ. Nhà này, đất này, sẽ không ai lấy được.”
Nói rồi, tôi rút điện thoại, gọi cho luật sư và giám đốc ngân hàng. Chỉ trong vài giờ, món nợ được thanh toán. Không chỉ thế, tôi còn mua lại mảnh đất liền kề, xây cho bố mẹ một ngôi nhà mới khang trang.
Đêm hôm ấy, cả làng kéo đến, ai cũng trầm trồ. Bố vợ ôm chặt vai tôi, nước mắt lăn dài:
“Ngày xưa tao nói với mày câu đó… hóa ra không chỉ con gái tao không khổ, mà cả tao cũng được nhờ. Mày không còn là con rể nữa, mày là con trai tao.”
Tôi cúi đầu, nghẹn ngào. Tất cả những nỗi nhục, những ngày chật vật năm xưa, giờ đây đã khép lại. Câu nói từng như lưỡi dao đâm vào tim tôi, cuối cùng trở thành sợi dây kết nối, chứng minh rằng tôi đã thực sự làm tròn vai trò của một người đàn ông.
Tôi ngẩng lên, nhìn vợ đang rưng rưng ôm mẹ, lòng thầm nhủ: Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ để gia đình này phải khổ một lần nào nữa.