Bố tá/i h/ôn, gọi tôi về gấp, vừa nhìn thấy m/ẹ k/ế và chiếc bụ/ng b/ầu, tôi tá/i m/ặt bật kh/óc rồi quay đầu b/ỏ ch/ạy thục m/ạng…
Tôi là Nam, sinh viên năm ba đại học. Từ khi mẹ mất 5 năm trước, bố sống một mình ở quê. Tôi cứ nghĩ ông sẽ mãi cô độc, không bao giờ đi bước nữa. Nhưng rồi, một chiều muộn, điện thoại reo.
– Nam, cuối tuần này về ngay nhé, bố có chuyện quan trọng. – Giọng bố trầm và dứt khoát.
Trong lòng tôi bồn chồn. Chuyện quan trọng ư? Bố vốn kiệm lời, chẳng mấy khi gọi điện ngoài việc hỏi han. Cả đêm hôm đó, tôi trằn trọc, chẳng thể chợp mắt.
Sáng thứ Bảy, tôi lặn lội bắt xe về quê. Con đường quen thuộc, từng hàng cây, từng mái ngói cũ kỹ, bỗng khiến tôi thấy xa lạ. Tôi bước nhanh vào sân. Cánh cửa nhà mở ra…
Bố đứng đó. Bên cạnh là một người phụ nữ. Tôi thoáng ngơ ngác. Rồi ánh mắt tôi trượt xuống… chiếc bụng – tròn, lớn – như đang cất giấu một bí mật không thể chối bỏ. Tôi lắp bắp, tim đập loạn:
– Không… không thể nào…
Người phụ nữ ấy ngẩng lên. Và tôi chết sững. Đó là Lan. Lan – bạn học cũ. Lan – người con gái mà suốt những năm cấp 3, tôi đã thầm thương trộm nhớ, nhưng chưa một lần dám nói.
Chân tôi khựng lại, đầu óc quay cuồng. Cảnh tượng trước mắt như xé nát tôi thành từng mảnh nhỏ. Bố định bước lên, miệng ấp úng:
– Con… để bố nói…
Nhưng tôi không nghe nổi. Nước mắt dâng tràn, tôi quay đầu bỏ chạy, mặc cho tiếng gọi xé lòng của bố phía sau.
Tôi chạy thẳng ra bờ sông, nơi tuổi thơ từng thả diều, từng ngồi với mẹ những chiều mát. Ngồi sụp xuống, tay ôm đầu, tôi gào lên trong vô vọng. Tại sao lại là Lan? Người mà tôi từng mơ hồ nghĩ đến suốt thanh xuân giờ lại đứng bên bố tôi, mang trong mình giọt máu của ông.
Trời nhá nhem, bố tìm thấy tôi. Ông ngồi xuống, thở dài.
– Nam, bố biết con sốc. Nhưng bố không muốn giấu con. Bố già rồi… sống một mình nhiều năm, cô đơn lắm. Bố gặp Lan tình cờ, cả hai nương tựa nhau. Lan thương bố, và… cũng thương con.
Tôi bật dậy, nhìn thẳng vào mắt bố, giọng nghẹn đắng:
– Nhưng bố có biết… con từng thích cô ấy không? Con từng coi cô ấy là tất cả thanh xuân của con! Giờ cô ấy lại là vợ bố… bố có hiểu cảm giác của con không?!
Bố sững sờ. Mắt ông đỏ hoe, nhưng vẫn kiên định:
– Bố không biết. Nếu biết… có lẽ bố đã nghĩ khác. Nhưng Nam à, con phải hiểu… tình cảm tuổi trẻ là kỷ niệm. Còn hiện tại, Lan và đứa bé cần một mái ấm.
Tôi cười cay đắng. Lời ông nói như nhát dao xoáy vào tim.
Ngày hôm sau, Lan tìm gặp tôi. Chị nhìn tôi, ánh mắt ngập ngừng, giọng run run:
– Nam… chị xin lỗi. Chị biết ngày xưa em có tình cảm, nhưng cả hai chúng ta còn quá trẻ. Chị cũng từng quý mến em, nhưng chưa bao giờ nghĩ chúng ta sẽ đi cùng nhau. Cuộc đời đưa đẩy… cuối cùng chị lại ở bên bố em. Chị không muốn làm em tổn thương.
Tôi nghẹn lại, bàn tay siết chặt:
– Chị nói không muốn, nhưng chị lại chọn bố em. Chị có biết điều đó đau gấp ngàn lần không?
Lan bật khóc, ôm lấy bụng bầu như để bảo vệ đứa trẻ. Nhìn cảnh đó, tôi chợt thấy mình vừa hận vừa thương, vừa căm giận vừa bất lực.
Đêm ấy, tôi lục trong ngăn kéo cũ, nơi cất lá thư của mẹ để lại. Nét chữ quen thuộc hiện ra: “Nam à, mẹ chỉ mong con sống tử tế, biết thương người và trân trọng gia đình. Nếu một ngày bố đi bước nữa, con hãy tha thứ cho ông, đừng để ông cô đơn.”
Nước mắt tôi rơi ướt cả trang thư. Trái tim vừa như tan nát, vừa như được cứu rỗi.
Ngày cưới, tôi đứng ngoài cổng, nhìn bố trong bộ vest giản dị, Lan trong tà áo dài trắng, tay khẽ xoa bụng bầu. Trong lòng tôi dậy sóng. Tôi muốn xông vào, muốn hét lên: “Không được!” Nhưng đôi chân như bị ghì chặt xuống đất.
Cuối cùng, tôi chỉ lặng lẽ để lại một phong thư:
“Con không thể chúc phúc, nhưng cũng không thể hận bố. Con đi đây, mong bố hạnh phúc.”
Tôi quay lưng, bước đi. Tiếng nhạc cưới vang vọng phía sau, từng bước chân tôi như giẫm lên chính trái tim mình.
Thanh xuân của tôi, gia đình của tôi – tất cả tan vỡ trong khoảnh khắc ấy.
News
Nguồn cơn sự việc h/ot nhất Lạng Sơn hôm nay
Nghe bảo chồng làm to lắm Chị gái này đỗ xe chắn đường không cho người khác đi lại (đường giao thông chung của cả xóm chứ không phải đất nhà chị). Khi các anh CSGT xuống yêu cầu rời…
Cuộc sống khác nhau 1 trời 1 vực của chú rể Hoa Cương và cô dâu Thu Sao hậu l/y h/ôn
Phải chăng chuyện tình “cổ tích đời thật” giữa cô dâu Thu Sao (SN 1957) và chú rể Hoa Cương (SN 1992) đã đi đến hồi kết? Sau nhiều năm đồng hành, cùng vượt qua vô số lời dị nghị…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác: Xuất hiện thông tin chủ nhà là người họ hàng của LĐ tỉnh, CA thành phố Hải Phòng chính thức lên tiếng
Công an thành phố Hải Phòng đã bác thông tin người xây nhà nhầm trên đất nagười khác là họ hàng của Phó giám đốc Công an thành phố. Căn nhà ông Hữu xây trên phần đất của nhà bà…
Miền Bắc hứng chịu ‘song bão’ liên tiếp
Bão số 9 Ragasa ngày 25/9 đổ bộ đất liền khu vực Quảng Ninh, cường độ cấp 10. Bão Bualoi dự kiến hướng vào ven biển Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ, cường độ cấp 12. Theo Trung tâm Dự…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác ở Hải Phòng: Ông Hữu bất ngờ ‘xuống nước’, nói ‘sẽ nhờ ‘thần đèn’ di chuyển nhà về đúng vị trí’
Ông Đỗ Văn Hữu, người xây nhầm nhà trên đất người khác tại phường Thiên Hương, TP Hải Phòng, sẽ nhờ “thần đèn” di chuyển ngôi nhà về vị trí đất của mình. Ngôi nhà ông Hữu xây nhầm trên…
Vụ người khu/yết t/ật ra đi mãi mãi sau khi bị cướ///p điện thoại: Thông tin từ người nhà
Trên mạng xã hội đang lan truyền câu chuyện về vụ việc đôi nam nữ dàn cảnh mua hàng nhưng thực chất là đến cướp điện thoại. Vì quá buồn mà sau đó người phụ nữ khuyết tật đã lựa…
End of content
No more pages to load