Tôi năm nay đã 65 tuổi. Cả đời làm công chức, lương hưu mỗi tháng đủ sống sung túc, trong ngân hàng còn có gần 3 tỷ tiền tiết kiệm, lại thêm căn nhà mặt đường. Người ngoài nhìn vào, ai cũng bảo tôi “già mà vẫn sướng”.
Thế nhưng, đời có ai ngờ: 3 đứa con tôi chẳng đứa nào thèm ngó ngàng. Tết không về, lễ cũng chẳng hỏi thăm, đến cái điện thoại thỉnh an cũng hiếm hoi. Cơm canh trong nhà, tôi lủi thủi một mình. Có hôm nằm ốm cả tuần, hàng xóm còn biết, chứ con cái thì chẳng đoái hoài.
Trong những ngày quạnh quẽ, người duy nhất sang thăm hỏi, bưng bát cháo, châm ấm nước cho tôi lại chính là ông hàng xóm goá vợ. Ông hiền lành, nhỏ hơn tôi 5 tuổi, nói năng ngọt ngào. Tôi cảm động, nhiều lần thầm nghĩ: “Đúng là lúc hoạn nạn mới biết ai thật lòng.”
Rồi tình cảm nảy sinh lúc nào chẳng hay. Tôi yếu lòng, nương tựa, để mặc cho mình cuốn vào những lời ngọt bùi của ông. Thậm chí, trong lúc u mê, tôi còn làm di chúc để lại toàn bộ tài sản cho ông hàng xóm – coi như trả ơn người bên cạnh khi con cái hững hờ.
Tin ấy chẳng biết lọt ra bằng cách nào. Một buổi chiều, cả 3 đứa con tôi kéo về, mặt hằm hằm, giọng đanh lại:
– “Mẹ dám đem hết tài sản đi cho người ngoài? Thế bọn con là cái gì?”
Tôi cay đắng, bật khóc:
– “Các con có bao giờ đoái hoài đến mẹ chưa? Khi mẹ ốm đau, ai bên cạnh? Ai bưng bát cháo, ai đỡ mẹ ngồi dậy? Người ngoài còn hơn ruột thịt!”
Nhưng tôi không ngờ… chỉ một tuần sau, cả làng rúng động. Một người hàng xóm khác chạy sang thì thào vào tai tôi:
– “Bà tỉnh lại đi… Ông ấy đâu có thật lòng. Ở ngoài chợ, ai cũng bàn tán: ông ta chỉ nhắm vào tài sản của bà thôi. Đến quán rượu còn khoe khoang: ‘Cụ bà mê tôi lắm, sắp sang tên hết cho tôi rồi…’”
Tôi nghe mà chết điếng, mặt nóng bừng rồi lạnh toát. Làng trên xóm dưới bắt đầu xì xào, người chê cười, người ái ngại. Đến chợ, đến ngõ, đâu đâu cũng thấy bóng dáng tôi trong câu chuyện “bà già 65 mê trai trẻ, bỏ cả con cái để bị lợi dụng”.
Tối ấy, tôi về, cầm di chúc run rẩy xé nát. Nhưng đã quá muộn. Danh dự cả đời giữ gìn, phút chốc tan thành tro bụi.
Tôi ngồi thụp xuống hiên nhà, nước mắt lăn dài. Trước mặt là căn nhà khang trang, sổ tiết kiệm vẫn còn đó, nhưng lòng thì rỗng tuếch. Tôi đau đớn nhận ra:
– “Một phút dại trai cuối đời… đổi lại là sự ê chề, nhục nhã với cả làng, và sự oán trách của chính những đứa con mình.”
News
Hoàng Hường thừa nhận tất cả về màn rải tiền khắp cầu thang
Nữ doanh nhân Hoàng Hường bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Trước khi bị bắt, Hoàng Hường gây chú ý với loạt ồn ào như rải tiền, tặng ô…
Hoàng Hường đổ toàn bộ sai phạm cho nhân viên tại cơ quan công an
Tại cơ quan công an, bà Hoàng Hường khai chỉ tập trung vào việc bán hàng, quảng bá sản phẩm, song do năng lực hạn chế, không nhận ra những thiếu sót trong quá trình hoạt động, thừa nhận “phải…
Hoàng Hường bị bắt, dân tình truy ra các nguồn tiền
Thông tin xoay quanh Hoàng Hường đang trở thành tâm điểm sự chú ý. Mới đây, theo thông tin trong bản tin thời sự của VTV, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án,…
Vợ đi làm khu công nghiệp rồi quen 2 người đàn ông lúc, anh ở nhà cứ nghĩ vợ đi làm vất vả nuôi 2 bố con
Bước đầu, Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng khiến 3 người tử vong xảy ra trên địa bàn là do mâu thuẫn tình ái. Khoảng 20h10 tối 26/9, tại đoạn đường khu…
Bà con khóc hết nước mắt khi nhận tin vỡ hụi 200 tỷ
Công an xã Xuân Thới Sơn đang lập hồ sơ, xác minh thông tin về vụ vỡ hụi 200 tỉ, liên quan đến hàng chục người dân góp tiền qua mạng xã hội. Ngày 26-9, UBND xã Xuân Thới Sơn…
Trong ngày gi:;ỗ ông nội, bố mẹ chồng bỗng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản cho con riêng của chồng, tôi ng;;ơ ngác đứng dậy hỏi cả nhà thế phần của con gái tôi thì sao
Hôm đó, ngày giỗ ông nội, cả đại gia đình quây quần đông đủ. Tôi bưng bê dọn dẹp, nghĩ bụng: “Dù gì mình là dâu cả, cũng phải chu toàn.” Nhưng đến bữa cơm, bố mẹ chồng bất ngờ…
End of content
No more pages to load