Ông Hoàng Nam Tiến, Phó Chủ tịch Hội đồng Trường ĐH FPT từng nổi tiếng với những bài nói chuyện truyền cảm hứng cho cộng đồng, đặc biệt là giới trẻ. Với con, ông cũng không áp đặt việc học và từng quyết định cho con rời trường chuyên.
Ông Hoàng Nam Tiến, nguyên là Chủ tịch FPT Software, FPT Telecom, Tập đoàn FPT; và gần đây nhất là Phó chủ tịch Hội đồng Trường Đại học FPT (phụ trách hoạt động đào tạo sau đại học), vừa qua đời vào chiều ngày 31/7.
Ông Tiến từng chia sẻ với PV VietNamNet về câu chuyện con gái ông trúng tuyển và làm lớp trưởng của lớp chuyên Toán, Trường THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam. Thế nhưng, một ngày, người cha – cũng là dân chuyên Toán – đã quyết định cho con rời trường chuyên. Quyết định bất ngờ đó của ông khiến hiệu trưởng của Trường THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam khi đó (cũng là thầy cũ của ông Tiến) không khỏi băn khoăn. Nhưng lý do của ông Hoàng Nam Tiến rất đơn giản: Không muốn con phải học từ sáng đến tối mịt.

Ông Tiến cho hay, khi không còn áp lực quá lớn của việc phải học trường chuyên lớp chọn, con gái có thời gian chơi game, sống với những đam mê khác như truyện tranh Nhật Bản, cosplay (hóa trang thành các nhân vật hoạt hình, truyện tranh). “Không bao giờ tôi ép con phải cố gắng trở thành thủ khoa, hay thi đạt điểm thật cao. Tôi muốn con được học và sống cùng đam mê của mình. Sau này, con gái vẫn biết ơn tôi vì điều đó”, ông Tiến từng chia sẻ.
Ông Hoàng Nam Tiến là người cha có quan điểm cởi mở và linh hoạt. Ông không cấm nhưng tìm cách cân bằng sở thích và việc học sao cho con vừa được thỏa mãn đam mê, vừa đảm bảo kết quả học tập.
Ông từng kể con gái mình rất thích chơi game. Trong khi phần đông phụ huynh cấm con chơi game, ông Tiến cho rằng việc này không thể cấm. Hồi đó, ông ra điều kiện, cứ 2 giờ học, con được 1 giờ chơi game, điểm Toán trên 8 sẽ được chơi game thoải mái…
Với ông, nếu “con cứ đạt được kết quả học tốt, không việc gì phải hạn chế game cả”.
Sau đó, ông tiếp tục gợi ý và thỏa thuận với con về việc kiếm tiền từ chơi game, thay vì chỉ chơi đơn thuần. “Con tôi đã bán được các món đồ, nhân vật từ game với giá 10 triệu đồng”, ông Tiến chia sẻ.
Hay với sở thích cosplay cũng vậy. Ông kể, có lần, con xin mua phụ kiện (giá tới 10 triệu đồng) để hóa trang thành các nhân vật. Ông hỏi con có thể làm được bộ đồ đó không? Khi con gái nói làm được, nhưng không có máy may, ông đã suy nghĩ về việc này và hôm sau mua máy may về nhà, hỏi con tại sao không thử làm ra để bán kiếm tiền.
Cuối cùng, con gái ông đã may những bộ tương tự, không chỉ cho mình mà còn bán được với giá lên đến 30 triệu đồng. “Qua việc này, con không chỉ thỏa mãn đam mê mà còn hiểu về giá trị đồng tiền”, ông từng chia sẻ với VietNamNet.

Ông Tiến từng kể, thuở nhỏ, chủ yếu ông sống ở nhà cùng mẹ nhưng vẫn được thừa hưởng cách giáo dục đặc biệt từ ba – thiếu tướng Hoàng Đan.
Cứ đến mùa hè, cậu bé Tiến khi đó chỉ được nghỉ 15 ngày, đã vào ở với ba trong quân đội. Lần đầu tiên, ông vào ở với ba khi mới 5 tuổi. Khi lớn hơn, ông ở cùng Đại đội Trinh sát, Tiểu đoàn Quân y, Đại đội Xe… người lính làm gì, đi đâu, ăn gì, cậu bé Tiến cũng thực hiện y như vậy.
“Tôi cũng làm những việc như tập trận, xây nhà, trồng cây, chăn lợn… Đó là cách giáo dục rất đặc biệt của người tướng chỉ huy quân đội ít có thời gian gần con. Chưa bao giờ ông nói rằng con phải thế này, thế kia hay để trở thành người tốt phải làm sao… thay vào đó, ba tôi làm gương”, ông Tiến kể.
Thời gian ở cạnh ba, cậu bé tranh thủ quan sát và có được nhiều bài học thú vị. Khi ở đơn vị quân đội, việc đầu tiên tướng Hoàng Đan làm sau khi kết thúc giờ làm việc là tưới rau, trồng cây, thu hoạch rau quả. Cậu bé Hoàng Nam Tiến học theo, khi về khu tập thể Trần Phú (Hà Nội), cũng trồng sắn dây, cà chua, nuôi gà và lợn. Tất cả trẻ con trong khu đều “thi đua” trồng theo. Các ông bố, bà mẹ đều rất vui khi nhìn thấy con nuôi được gà, trồng được những quả cà chua, thu hoạch sắn dây.
“Có lẽ vì làm tất cả, từ những điều nhỏ nhất ngay khi còn bé, chúng tôi giờ đây có thể tự tin làm được mọi việc được giao bởi coi đó là những việc rất bình thường”, ông Tiến từng chiêm nghiệm.
Theo ông Tiến, phụ huynh mỗi thời, mỗi hoàn cảnh có những cách giáo dục khác nhau nhưng quan trọng phải giúp con trưởng thành và tin vào chính mình. Có rất nhiều cách để cha mẹ hiểu con, giúp con phát triển, dạy con chuyện kiếm tiền, cân bằng đam mê… một cách gần gũi, tự nhiên mà không phải là “một cuộc chiến”.
Điều quan trọng, phụ huynh hãy đối thoại với con một cách thẳng thắn, chân thành và yêu thương, con sẽ cảm nhận được sự tôn trọng và tình yêu của cha mẹ.
News
Nơi làm việc của chồng “chị đại” Lạng Sơn tuyên bố 1 câu c:ứng r:ắ:n về vụ việc, người buồn nhất lúc này
Liên quan đến vụ việc một người phụ nữ đỗ ô tô chắn lối đi, ngang nhiên thách thức chính quyền khi bị phản ánh, Trưởng Công an phường Kỳ Lừa, Lạng Sơn xác nhận người này là vợ Phó…
Sếp của chồng “chị đại” Lạng Sơn tuyên bố 1 câu c:ứng r:ắ:n về vụ việc, lần này coi như xong
Liên quan đến vụ việc một người phụ nữ đỗ ô tô chắn lối đi, ngang nhiên thách thức chính quyền khi bị phản ánh, Trưởng Công an phường Kỳ Lừa, Lạng Sơn xác nhận người này là vợ Phó…
Bố mẹ nổi tiếng nhất nhì showbiz, 3 con của Trường Giang tương lai sở hữu khối tài sản c:ự:c kh:ủ:ng
Trường Giang và Nhã Phương được cho là một trong những cặp đôi giàu có nhất nhì Vbiz. Trường Giang và Nhã Phương được xem là một trong những cặp đôi nổi tiếng và hạnh phúc bậc nhất của showbiz Việt. Mới…
Đọc di chúc và bức thư bố để lại, tôi qu:ỳ s:ụp xuống đất khóc nức nở
Tôi đọc từng dòng trong thư rồi quỳ sụp xuống đất, khóc nghẹn ngào. Mọi niềm tin suốt bao năm sụp đổ. Tôi từng nghĩ mình là người may mắn. Là con gái duy nhất trong một gia đình khá…
Quá bất ngờ trước mối quan hệ của Hoa Cương và con gái riêng Thu Sao
Trải qua thị phi, ồn ào hiện tại cuộc sống của cặp đôi lệch tuổi ở Cao Bằng, Thu Sao và Hoa Cương rất hạnh phúc, êm ấm. Một trong những cặp đôi lệch tuổi hot nhất mạng xã hội…
Bố dượng đ:ố:t giấy báo trúng tuyển đại học, tôi h:ậ:n ông 15 năm rồi bật khóc khi thấy thứ ông để lại
Tôi đậu đại học năm 18 tuổi. Đó là ngày hạnh phúc nhất đời tôi, cũng là ngày định hình nên vết sẹo lớn nhất trong trái tim tôi, một vết sẹo đã theo tôi suốt 15 năm. Tôi vẫn…
End of content
No more pages to load