Gần đây, chúng hay phàn nàn rằng tôi ‘giữ khư khư tài sản làm gì’, ‘để lại sau này cũng thế thôi, chia sớm còn ổn định cuộc sống’…
Tôi năm nay đã 70 tuổi. Đến cái tuổi này, người ta thường nghĩ tôi sẽ an nhàn, ngồi chơi với cháu chắt, chẳng còn bận tâm chuyện đời. Nhưng thật ra, trong lòng tôi vẫn còn một nỗi trăn trở lớn: chuyện chia thừa kế cho con cái.
Tôi có một căn nhà mặt phố ở quê, một mảnh đất vườn rộng hơn 1.000 mét vuông để trồng trọt, và một căn nhà đang ở trên thành phố – tất cả đều là mồ hôi, công sức của vợ chồng tôi suốt mấy chục năm dành dụm. Đó không chỉ là tài sản, mà còn là kỷ niệm, là dấu vết của một đời người.
Nhà tôi có ba đứa con – hai trai, một gái. Mấy năm gần đây, chúng cứ bóng gió nhắc đến chuyện tài sản, nhà cửa. Thỉnh thoảng, chúng lại phàn nàn rằng tôi “giữ khư khư”, rằng “để lại sau này cũng thế thôi, chia sớm còn ổn định cuộc sống”. Tôi nghe, tôi hiểu, nhưng tôi vẫn không thể làm theo ý chúng.
Lý do đơn giản lắm: tôi sợ cảnh gia đình lục đục. Tôi từng chứng kiến biết bao gia đình, anh em ruột thịt quay lưng với nhau chỉ vì mấy mét đất, mấy đồng tiền. Người thì thấy mình thiệt, người thì thấy mình bị đối xử bất công, rồi từ chỗ thân thiết thành xa lạ, thậm chí là kẻ thù. Tôi không muốn điều đó xảy ra với chính những đứa con mình “rứt ruột sinh ra”.
Tôi hiểu, cho dù tôi có chia thế nào đi chăng nữa, sẽ khó mà làm vừa lòng cả ba. Mỗi đứa đều có hoàn cảnh, suy nghĩ, và cả cái “tôi” riêng. Người được nhiều thì kẻ khác sẽ thấy ít, rồi lời ra tiếng vào. Mà ở tuổi này, điều tôi mong mỏi nhất chỉ là các con thương yêu nhau, nương tựa vào nhau, chứ không phải tranh chấp hơn thua.
Vậy nên, tôi quyết định giữ nguyên tài sản trong tay, tự lo liệu chi tiêu, không chia sớm cho ai cả. Tôi cũng đã lập sẵn di chúc, rõ ràng, minh bạch, để sau này khi tôi nhắm mắt xuôi tay thì cứ thế mà thực hiện. Lúc đó, tôi tin rằng dù các con có ý kiến thế nào, thì ít ra cũng phải tôn trọng di nguyện cuối cùng của cha mẹ.
Có thể nhiều người sẽ nói tôi cố chấp. Nhưng ở cái tuổi này, tôi không còn đủ sức nghe con cái so bì, trách móc. Tôi chỉ mong khi tôi còn sống, chúng nó vẫn coi nhau là anh chị em, cùng ngồi lại bên mâm cơm, hỏi han nhau vài câu, chứ không phải nhìn nhau bằng ánh mắt nghi kỵ. Tài sản bao nhiêu rồi cũng hết, nhưng tình ruột thịt thì không thể để mất.
News
Nơi làm việc của chồng “chị đại” Lạng Sơn tuyên bố 1 câu c:ứng r:ắ:n về vụ việc, người buồn nhất lúc này
Liên quan đến vụ việc một người phụ nữ đỗ ô tô chắn lối đi, ngang nhiên thách thức chính quyền khi bị phản ánh, Trưởng Công an phường Kỳ Lừa, Lạng Sơn xác nhận người này là vợ Phó…
Sếp của chồng “chị đại” Lạng Sơn tuyên bố 1 câu c:ứng r:ắ:n về vụ việc, lần này coi như xong
Liên quan đến vụ việc một người phụ nữ đỗ ô tô chắn lối đi, ngang nhiên thách thức chính quyền khi bị phản ánh, Trưởng Công an phường Kỳ Lừa, Lạng Sơn xác nhận người này là vợ Phó…
Bố mẹ nổi tiếng nhất nhì showbiz, 3 con của Trường Giang tương lai sở hữu khối tài sản c:ự:c kh:ủ:ng
Trường Giang và Nhã Phương được cho là một trong những cặp đôi giàu có nhất nhì Vbiz. Trường Giang và Nhã Phương được xem là một trong những cặp đôi nổi tiếng và hạnh phúc bậc nhất của showbiz Việt. Mới…
Đọc di chúc và bức thư bố để lại, tôi qu:ỳ s:ụp xuống đất khóc nức nở
Tôi đọc từng dòng trong thư rồi quỳ sụp xuống đất, khóc nghẹn ngào. Mọi niềm tin suốt bao năm sụp đổ. Tôi từng nghĩ mình là người may mắn. Là con gái duy nhất trong một gia đình khá…
Quá bất ngờ trước mối quan hệ của Hoa Cương và con gái riêng Thu Sao
Trải qua thị phi, ồn ào hiện tại cuộc sống của cặp đôi lệch tuổi ở Cao Bằng, Thu Sao và Hoa Cương rất hạnh phúc, êm ấm. Một trong những cặp đôi lệch tuổi hot nhất mạng xã hội…
Bố dượng đ:ố:t giấy báo trúng tuyển đại học, tôi h:ậ:n ông 15 năm rồi bật khóc khi thấy thứ ông để lại
Tôi đậu đại học năm 18 tuổi. Đó là ngày hạnh phúc nhất đời tôi, cũng là ngày định hình nên vết sẹo lớn nhất trong trái tim tôi, một vết sẹo đã theo tôi suốt 15 năm. Tôi vẫn…
End of content
No more pages to load