Chúng tôi quen nhau khi tôi làm chăm sóc khách hàng ở một viện điều dưỡng tư nhân. Bà là người thân cô thế cô, lưng hơi gù nhưng lúc nào cũng dịu dàng, nói năng có chừng mực. Tôi bị cuốn bởi ánh mắt có chiều sâu và cách bà chăm từng chậu cây ở ban công viện.
Tình cảm đến nhẹ nhàng mà chắc chắn. Bà hơn tôi 26 tuổi, nhưng tôi chưa từng cảm thấy mình bị “mất mát”.
Chúng tôi đăng ký kết hôn trong sự phản đối gay gắt từ gia đình tôi. Họ gọi bà là “già như mẹ anh”, là “lợi dụng”. Nhưng tôi bỏ ngoài tai hết. Tôi dọn về sống cùng bà trong một căn nhà nhỏ, hai vợ chồng sáng tưới cây, chiều đọc sách, tối đi dạo. Thật lòng mà nói, chưa bao giờ tôi thấy mình bình yên đến thế.
Ba tháng trước, bà bắt đầu thấy mệt, buồn nôn, đau lưng. Tôi tưởng bà bệnh tuổi già, ai dè một hôm bà run run nói:
– “Anh ơi… hình như… tôi có thai.”
Tôi bật cười, tưởng bà đùa. Nhưng bà móc ra que thử thai với hai vạch đỏ rực.
Tôi không dám tin. Nhưng vì yêu bà, tôi vẫn đưa bà đi bệnh viện lớn để khám.
Ngồi chờ kết quả siêu âm, tôi nắm tay bà, lòng nửa hồi hộp nửa lo.
Bác sĩ – một người phụ nữ chừng 50 tuổi – bước ra, cầm tấm phim siêu âm, nhìn chúng tôi rồi nói chậm rãi:
– “Cô nhà anh không thể mang thai được. Tử cung đã teo gần hoàn toàn, không còn khả năng mang thai ít nhất từ 10 năm nay.”
Tôi chết lặng. Bà tái mét.
Tôi quay sang nhìn vợ, lòng rối bời. Bà lắp bắp:
– “Không… không thể… chị Lan đưa tôi que thử… bảo thử cho vui…”
Tôi hỏi lại:
– “Chị Lan nào?”
Và đó là lúc twist xuất hiện.
Chị Lan – hàng xóm mới chuyển đến – thường qua nhà tôi chơi. Trạc ngoài 40, còn son. Tôi cũng từng cảm nhận chị có ánh mắt khác thường với tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ để tâm, vì tôi chỉ yêu vợ.
Tối đó, tôi sang hỏi thẳng chị Lan.
Chị không chối. Thậm chí còn… thản nhiên:
– “Em thấy anh sống với bà ấy phí hoài quá. Em chỉ muốn thử xem nếu bà ấy tưởng có thai, anh sẽ bỏ hay ở lại. Ai ngờ bà lại tin thật.”
Tôi giận đến run người, nhưng không đánh chửi. Tôi quay về, ôm vợ mình thật chặt.
Bà khóc, không phải vì không có con, mà vì bà cảm thấy có lỗi khi tin người ngoài hơn chồng mình.
Tôi lau nước mắt cho bà rồi khẽ nói:
– “Không cần con. Chỉ cần bà. Tôi chọn bà ngày xưa không phải vì nghĩ bà sẽ sinh cho tôi một đứa trẻ. Mà vì bà đã làm cho tôi thấy mình là một người đàn ông có giá trị, tử tế, và được yêu.”
Một năm sau, chúng tôi xin con nuôi – một bé gái bị bỏ rơi ngoài cổng chùa. Tôi đặt tên con là Ánh Dương, vì con đến vào đúng ngày nắng đầu tiên sau chuỗi ngày mưa ảm đạm.
Tôi, bà – vợ tôi – và Ánh Dương, sống tiếp một cuộc đời mà nhiều người vẫn bàn ra tán vào. Nhưng tôi không cần thanh minh. Vì đôi khi, yêu không cần phải hợp lý, chỉ cần đúng người.
News
Hoàng Hường thừa nhận tất cả về màn rải tiền khắp cầu thang
Nữ doanh nhân Hoàng Hường bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Trước khi bị bắt, Hoàng Hường gây chú ý với loạt ồn ào như rải tiền, tặng ô…
Hoàng Hường đổ toàn bộ sai phạm cho nhân viên tại cơ quan công an
Tại cơ quan công an, bà Hoàng Hường khai chỉ tập trung vào việc bán hàng, quảng bá sản phẩm, song do năng lực hạn chế, không nhận ra những thiếu sót trong quá trình hoạt động, thừa nhận “phải…
Hoàng Hường bị bắt, dân tình truy ra các nguồn tiền
Thông tin xoay quanh Hoàng Hường đang trở thành tâm điểm sự chú ý. Mới đây, theo thông tin trong bản tin thời sự của VTV, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án,…
Vợ đi làm khu công nghiệp rồi quen 2 người đàn ông lúc, anh ở nhà cứ nghĩ vợ đi làm vất vả nuôi 2 bố con
Bước đầu, Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng khiến 3 người tử vong xảy ra trên địa bàn là do mâu thuẫn tình ái. Khoảng 20h10 tối 26/9, tại đoạn đường khu…
Bà con khóc hết nước mắt khi nhận tin vỡ hụi 200 tỷ
Công an xã Xuân Thới Sơn đang lập hồ sơ, xác minh thông tin về vụ vỡ hụi 200 tỉ, liên quan đến hàng chục người dân góp tiền qua mạng xã hội. Ngày 26-9, UBND xã Xuân Thới Sơn…
Trong ngày gi:;ỗ ông nội, bố mẹ chồng bỗng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản cho con riêng của chồng, tôi ng;;ơ ngác đứng dậy hỏi cả nhà thế phần của con gái tôi thì sao
Hôm đó, ngày giỗ ông nội, cả đại gia đình quây quần đông đủ. Tôi bưng bê dọn dẹp, nghĩ bụng: “Dù gì mình là dâu cả, cũng phải chu toàn.” Nhưng đến bữa cơm, bố mẹ chồng bất ngờ…
End of content
No more pages to load