Hai năm sau ly hôn, tôi cứ ngỡ mình sẽ chẳng còn lý do gì để quan tâm đến anh nữa. Nhưng đời đúng là biết cách trêu ngươi người ta khi tôi gặp lại chồng cũ trong hoàn cảnh mà đến cả chính tôi cũng không ngờ tới.
Giữa chợ hoa đông người, bụng tôi đã nhô lên rõ rệt, còn anh đứng đó, nắm tay một cô gái quen thuộc, người từng là bạn thân của anh…
Tôi mang thai được 6 tháng. Một thai kỳ không nằm trong kế hoạch, không có tiệc mừng, không có lời chúc phúc, chỉ có tôi, một chiếc căn hộ nhỏ và đứa con trong bụng như ánh sáng duy nhất còn sót lại. Tôi từng có gia đình, từng nghĩ mình sẽ là mẹ trong một hoàn cảnh đẹp hơn thế này. Nhưng mọi chuyện không đi theo kịch bản nào cả.
Tôi và Minh – chồng cũ, chia tay nhau sau gần 3 năm kết hôn. Không vì phản bội, cũng chẳng vì tiền bạc. Chúng tôi chỉ… không hiểu nhau nữa. Anh lặng lẽ, tôi nhạy cảm. Tôi hay cần được lắng nghe, còn anh giỏi giấu mọi chuyện trong lòng. Thứ khiến chúng tôi tan vỡ không phải một cú đấm, mà là hàng ngàn cái chạm nhẹ không đúng lúc, không đúng cách.

Gặp lại chồng cũ khi thấy anh đang nắm tay Mai – người từng là bạn thân của anh.
Sau ly hôn, tôi biết Minh thường xuyên gặp Mai – người bạn thân từ thời đại học của anh. Cô ấy từng là phù dâu trong đám cưới chúng tôi, từng giúp tôi chọn váy cưới, từng nói với tôi: “Chị là người tốt, mong anh ấy không làm chị buồn”. Họ gặp nhau vì công việc, hay vì điều gì khác, tôi không rõ. Tôi chỉ biết, khi thấy ảnh hai người chụp cùng trong một buổi hội thảo, tôi tắt điện thoại và… cười. Một nụ cười rất buồn.
Người ta bảo phụ nữ sau ly hôn nếu còn nghĩ đến ai đó, thì chắc chắn là chưa quên. Tôi thì không rõ mình có còn yêu Minh hay không. Nhưng tôi biết, tôi từng rất tiếc nuối cuộc hôn nhân đó. Tôi đã nghĩ, nếu như lúc đó tôi kiên nhẫn hơn, nếu như anh chịu nói nhiều hơn một chút, thì có khi…
Nhưng cuộc đời không sống bằng chữ “nếu”.
Đứa con trong bụng tôi là kết quả của một lần bốc đồng, khi tôi chấp nhận đi xem mặt theo sự sắp xếp của gia đình. Người đàn ông đó tử tế, lịch sự, nhưng chẳng để lại ấn tượng gì. Thế rồi vài tháng sau, tôi phát hiện mình có thai. Anh ấy không trốn tránh, cũng không ràng buộc. Tôi chọn giữ con lại, không phải vì muốn níu kéo một mối quan hệ, mà vì… tôi thực sự muốn làm mẹ.
Và rồi hôm đó, tôi gặp lại Minh. Bụng bầu khiến tôi bước chậm, tránh nắng kỹ hơn, và vô tình rẽ vào khu chợ hoa đông người giữa trưa hè. Anh bước từ phía đối diện, nắm tay Mai. Họ không cười, chỉ đi cạnh nhau như hai người đã quen rất lâu. Còn tôi, đứng lại như bị đóng băng.
Tôi không biết ai là người nhìn thấy ai trước. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Mai thốt lên: “Chị…?”, còn Minh thì sững lại nhìn tôi, ánh mắt không biết là bất ngờ hay đau lòng. Phản xạ đầu tiên của tôi là đưa tay lên che bụng. Vô ích. Tôi biết chứ. Bụng tôi rõ ràng lắm rồi.

Minh bước đến, chậm rãi, không hỏi gì. Anh cúi xuống, nhìn vào bụng tôi một lúc lâu rồi nhẹ nhàng đặt tay lên. Tôi giật mình, nhưng không gạt đi. Có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến tôi chùn lại. Không phải là ghen tuông. Cũng không hẳn là tò mò. Mà là… một nỗi buồn dịu dàng, xen lẫn tiếc nuối.
Tôi định nói gì đó thì Mai lên tiếng trước:
– Chị… vẫn ổn chứ?
Tôi gật. Bất ngờ là tôi không khóc. Thậm chí còn mỉm cười.
– Ừ. Ổn. Em bé ngoan lắm. Không hành mẹ nhiều đâu.
Minh cười nhẹ, ánh mắt rũ xuống.
– Em… sẽ là một người mẹ tốt.
Tôi quay đi sau câu nói đó. Không phải vì đau lòng. Mà vì… mọi thứ trong tôi bỗng nhẹ tênh.
Tôi vẫn giữ liên lạc với Mai sau lần đó. Cô ấy kể, cô và Minh chưa từng yêu nhau. Sau khi tôi và anh ly hôn, cô ấy từng thử mở lòng nhưng Minh lại từ chối. Cô nói, “Anh ấy vẫn có điều gì đó chưa buông được. Em nghĩ đó là chị, dù anh không nói”.
Tôi không hỏi gì thêm. Cũng không cần lời giải thích nào nữa. Bây giờ tôi đã hiểu: đôi khi, tình yêu không nhất thiết phải quay lại, nhưng vẫn có thể kết thúc một cách tử tế.
Tôi ngồi viết những dòng này khi con đạp nhẹ trong bụng. Cuộc sống không giống cổ tích. Nhưng tôi nghĩ, chỉ cần lòng mình đủ ấm, thì đứa bé sinh ra sẽ luôn cảm nhận được tình yêu dù đến từ một mình mẹ.
Và biết đâu đấy, một ngày nào đó, giữa dòng đời vô tình, tôi lại gặp một người khác. Không phải để thay thế ai. Mà để viết tiếp câu chuyện của mình một cách bình yên hơn.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load