Ngày mẹ tôi mất, tôi khóc đến cạn nước mắt. Nhưng nỗi đau chưa kịp nguôi thì chuyện thừa kế đã khiến gia đình tôi dậy sóng.
Mẹ để lại cho em trai tôi – con út, cậu quý tử của bà – cuốn sổ tiết kiệm đứng tên 21 tỷ đồng. Còn tôi, đứa con gái cả, chỉ được trao một hộp nữ trang cũ mèm, toàn đồ mỹ ký gỉ sét mà hồi trẻ mẹ hay đeo đi chợ.
Tôi cầm hộp nữ trang, nghèn nghẹn trong lòng. Biết là bất công, nhưng chuyện đã rồi, di chúc có công chứng, tôi chẳng mở miệng trách mẹ lấy một câu. Nhiều người bảo tôi dại, sao không kiện cáo tranh chấp. Nhưng tôi nghĩ, mẹ mất rồi, làm vậy khác nào bới móc tro cốt? Thôi thì nhẫn nhịn cho qua.
Em trai tôi – gọi là Hưng – từ sau ngày mở di chúc thì mặt mày phởn phơ hẳn. Họ hàng kéo đến viếng 100 ngày của mẹ, cậu lo liệu chu đáo, rót rượu cười nói sang sảng như thể đã sẵn sàng gánh vác gia đình. Tôi thì lặng lẽ phụ việc, không so đo.
Hôm cúng xong 100 ngày, khách khứa vừa rút, Hưng đã xắn tay áo, phấn khởi bảo:
– Chị, em đi rút ít tiền ngân hàng. Để có vốn mở công ty cho nở mày nở mặt.
Tôi chỉ cười nhạt. Chẳng dám xen vào. Trong lòng còn nghĩ: Ừ, tiền mẹ cho em, giờ em muốn làm gì thì làm.
Thế rồi, chưa đầy một tiếng sau, Hưng lao về nhà trong trạng thái thất thần. Mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi ròng ròng. Vừa bước vào cửa, Hưng đã hét toáng lên:
– Chị! Chị biết gì không? Tài khoản… không còn đồng nào! Hai mươi mốt tỷ… biến mất sạch!
Cả nhà chết lặng. Tôi cũng choáng váng. Sao lại có chuyện lạ lùng thế được? Mẹ gửi ngân hàng chính thức, sổ tiết kiệm rõ ràng.
Hưng run run chìa ra tờ giấy ngân hàng vừa in: số dư bằng 0.
– Nhân viên bảo, số tiền đó… đã được tất toán và chuyển sang một tài khoản khác. Mà chủ tài khoản không ai xa lạ… chính là chị!
Tôi đứng phắt dậy, tai ù đặc. Mọi ánh mắt trong nhà dồn về phía tôi, đầy nghi hoặc.
– Chị… chị làm gì thế? – Hưng lắp bắp, giọng lẫn tức giận. – Chị định cướp à?
Tôi run lên, vội lục tìm hộp nữ trang mà mẹ để lại. Trong đó, ngoài mấy món đồ mỹ ký xỉn màu, còn có một phong bì giấy vàng. Lúc mẹ mất, tôi đau quá, chẳng buồn mở. Giờ run run xé ra, thấy vài dòng chữ run rẩy của mẹ:
“Con gái à, mẹ biết từ nhỏ con đã quen chịu thiệt thòi. Mẹ không nói, không có nghĩa mẹ không thấy. Sổ tiết kiệm kia, mẹ nhờ đứng tên Hưng để nó nghĩ mình được ưu ái, khỏi tủi thân. Nhưng toàn bộ số tiền ấy, mẹ đã bí mật lập giấy ủy quyền, chỉ cho con mới có thể rút. Đừng trách mẹ bất công. Mẹ muốn thử xem, lúc không còn gì trong tay, em trai con sẽ sống ra sao. Con thì yên tâm, mẹ tin con biết giữ tiền và giữ cả tình thân. Hãy đừng vì tiền mà anh em ly tán.”
Tôi chết lặng. Nước mắt ràn rụa rơi xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo.
Còn Hưng, sau khi nghe tôi đọc, mặt cậu đỏ lựng, rồi tím tái. Cậu gào lên:
– Không! Sao mẹ lại đối xử với con như thế?
Tôi nhìn em trai, bỗng thấy trong mắt mình vừa thương vừa giận. Cả đời mẹ ưu ái nó, chiều chuộng nó. Đến phút cuối, bà vẫn phải tìm cách… dạy nó một bài học về lòng tham và trách nhiệm.
Không khí trong nhà nghẹt thở. Họ hàng nghe chuyện, kẻ trách mẹ tính toán, người thì bảo “đúng là cao tay”. Riêng tôi, ôm chặt hộp nữ trang cũ, lòng dấy lên nỗi xót xa.
Bởi hơn ai hết, tôi hiểu: mẹ đâu có để lại 21 tỷ cho tôi thật sự. Thứ bà để lại… chính là một phép thử, để biết giữa tiền bạc và tình thân, chúng tôi chọn gì.
Còn Hưng – em trai tôi – cậu ngồi thụp xuống góc nhà, đôi mắt thất thần. Trong phút chốc, từ “tỷ phú” thành kẻ trắng tay. Mà thật ra, điều mất mát lớn hơn cả, là sự sụp đổ niềm tin cậu luôn nghĩ rằng mẹ thương mình nhất.
Đêm đó, tôi thức trắng. Nhìn đống tiền giờ nằm trong tay, tôi không thấy vui mừng, chỉ thấy nặng nề. Tôi hiểu ý mẹ: tiền không phải để chia rẽ, mà để thử lòng. Nếu tôi giữ khư khư, coi như thất bại. Nhưng nếu trao lại, e rằng em tôi vẫn chẳng bao giờ học được bài học của mẹ.
Tôi nhớ câu dặn cuối cùng trong phong bì: “Con hãy tự quyết định, miễn sao trong lòng con thấy thanh thản.”
Ngày hôm sau, tôi gọi Hưng lại. Tôi đặt trước mặt cậu cuốn sổ đỏ ngân hàng vừa làm lại tên tôi. Tôi bảo:
– Mẹ muốn chị giữ, nhưng chị không muốn anh em thành kẻ thù. Em cần vốn làm ăn, chị sẽ cho em một phần. Nhưng còn lại, em phải học cách trân trọng, đừng coi tiền là tất cả.
Hưng cúi gằm mặt, im lặng hồi lâu. Tôi thấy khóe mắt em trai mình long lanh. Có lẽ, bài học mẹ để lại, cuối cùng cũng thấm.
Câu chuyện về “sổ tiết kiệm 21 tỷ” rồi cũng lan ra ngoài. Người khen mẹ tôi khôn ngoan, người bảo bà quá tính toán. Riêng tôi, chỉ thấy thương. Bởi để lại tiền cho con đã khó, để lại bài học cho con… còn khó gấp trăm lần.
Và giờ đây, giữa bộ nữ trang cũ kỹ vẫn còn nằm gọn trong hộp và cuốn sổ tiết kiệm 21 tỷ, thứ khiến tôi day dứt và nhớ thương nhất… chính là nét chữ run rẩy cuối cùng của mẹ.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load