Từ lúc bà nằm viện, mọi chuyện như được bật lên một phím đỏ. Mẹ chồng tôi vốn hay nịnh nọt, của nả trong nhà bà chuồn hết vào tay bác dâu cả — quần áo tốt, tiền mặt, thậm chí cả cuốn sổ tiết kiệm “bà tặng cho chị” đều được mang về nhà đó. Chị dâu tỏ ra hiền lành trong mắt thiên hạ, nhưng sau lưng thì quát tháo, tính toán.
Tháng đầu bà vào viện, vợ chồng tôi chạy đôn chạy đáo — tiền thuốc, tiền viện, chăm sóc tinh thần — bao nhiêu đều cố gắng xoay sở. Nhưng sang tháng thứ hai, chị dâu bỗng nhiên cắt lời: “Nhà em cũng đã nuôi mẹ bao năm, giờ bố mẹ có tuổi, vợ chồng chị phải góp tiền nuôi mẹ chung đi.” Giọng chị ta không giấu được tính toán, như thể đang đòi “chi phí dịch vụ” cho cái mà chị đã hưởng trước đó: những ngày mẹ khỏe, chị ăn ngon mặc đẹp nhờ phần chia của bà.
Tôi nghe mà xót, nhưng biết nóng vội chẳng giải quyết được gì. Thay vì cãi lộn, tôi làm một việc mà chị dâu không ngờ tới: lấy ra một tờ giấy — tờ giấy trắng phẳng, có mộc đỏ của công chứng, có chữ ký của chị ấy và những người trong gia đình lúc vài tháng trước.
Đó là biên bản giao nhận tài sản: những món đồ giá trị (vàng, tiền, sổ tiết kiệm) được ghi rõ “bà tặng cho chị dâu X” và kèm theo một điều khoản nhỏ nhưng sắc bén: “Chị dâu X cam kết: nhận toàn bộ tài sản kể trên và chịu trách nhiệm hoàn toàn mọi chi phí hậu sự, chăm sóc y tế, thuốc men, và không được yêu cầu vợ/chồng hoặc con cháu của người cho tham gia chi phí. Trong trường hợp có tranh chấp, bên nhận chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý.”
Tôi đưa tờ giấy ra, đặt thẳng trước mặt chị. Không cần nói thêm lời nào. Chị dâu nhìn vào con dấu, chữ ký của chính mình, rồi nhìn tôi như đang cố tìm một đường thoát. Mặt chị tái mét. Mấy người hàng xóm có mặt trong phòng chờ, bỗng im lặng. Chị ta lắp bắp: “C- cái này là… em… em ký lúc mẹ cho… em không nhớ…”
Tôi nhẹ nhàng mở ví, rút ra 20 triệu, đặt xuống bàn, nói từng chữ:
– Đây là tiền để chị chi cho việc lo tạm thời, để mẹ được chăm sóc chu đáo vài tuần. Còn mọi chi phí dài hơi, chị đã cam kết nhận rồi — chị cứ giữ tiền và làm tròn trách nhiệm. Còn vợ chồng tôi, xin phép không tham gia nữa. Về đi, mẹ cứ để chị chăm.
Chị dâu run rẩy nhận tiền, mắt đảo liên tục như người đang bị kẹt. Bà mẹ nằm bệnh viện mở mắt, nhìn chúng tôi rồi nhìn chị như không hiểu gì. Cả phòng như nín thở. Ai cũng biết: tờ giấy công chứng ấy giống như một cái búa pháp lý — không phải đe doạ, mà là bằng chứng cứng rắn. Chị dâu không dám lớn tiếng nữa, quay lưng kéo về, mặt mũi nhợt nhạt như người bị lột áo.
Và thế là, trong cái im lặng đầy công lý ấy, tôi đã “trị” chị dâu bằng cách không hề ồn ào: để pháp lý và bằng chứng làm thay lời tôi. Người ta có thể chơi xấu, nhưng khi giấy tờ rõ ràng, nịnh nọt không còn tác dụng.
News
Hoàng Hường thừa nhận tất cả về màn rải tiền khắp cầu thang
Nữ doanh nhân Hoàng Hường bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Trước khi bị bắt, Hoàng Hường gây chú ý với loạt ồn ào như rải tiền, tặng ô…
Hoàng Hường đổ toàn bộ sai phạm cho nhân viên tại cơ quan công an
Tại cơ quan công an, bà Hoàng Hường khai chỉ tập trung vào việc bán hàng, quảng bá sản phẩm, song do năng lực hạn chế, không nhận ra những thiếu sót trong quá trình hoạt động, thừa nhận “phải…
Hoàng Hường bị bắt, dân tình truy ra các nguồn tiền
Thông tin xoay quanh Hoàng Hường đang trở thành tâm điểm sự chú ý. Mới đây, theo thông tin trong bản tin thời sự của VTV, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án,…
Vợ đi làm khu công nghiệp rồi quen 2 người đàn ông lúc, anh ở nhà cứ nghĩ vợ đi làm vất vả nuôi 2 bố con
Bước đầu, Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng khiến 3 người tử vong xảy ra trên địa bàn là do mâu thuẫn tình ái. Khoảng 20h10 tối 26/9, tại đoạn đường khu…
Bà con khóc hết nước mắt khi nhận tin vỡ hụi 200 tỷ
Công an xã Xuân Thới Sơn đang lập hồ sơ, xác minh thông tin về vụ vỡ hụi 200 tỉ, liên quan đến hàng chục người dân góp tiền qua mạng xã hội. Ngày 26-9, UBND xã Xuân Thới Sơn…
Trong ngày gi:;ỗ ông nội, bố mẹ chồng bỗng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản cho con riêng của chồng, tôi ng;;ơ ngác đứng dậy hỏi cả nhà thế phần của con gái tôi thì sao
Hôm đó, ngày giỗ ông nội, cả đại gia đình quây quần đông đủ. Tôi bưng bê dọn dẹp, nghĩ bụng: “Dù gì mình là dâu cả, cũng phải chu toàn.” Nhưng đến bữa cơm, bố mẹ chồng bất ngờ…
End of content
No more pages to load