Năm nay tôi tròn 50 tuổi. Vốn nghĩ mình vẫn khỏe mạnh, chỉ thỉnh thoảng mệt mỏi do công việc căng thẳng, nên tôi đăng ký gói khám tổng quát ở bệnh viện lớn như một cách “tự thưởng” cho bản thân. Không ngờ, kết quả từ bác sĩ khiến tôi chết lặng: tôi bị vô sinh bẩm sinh. Tinh trùng yếu, gần như không có khả năng thụ thai tự nhiên.
Tôi ngồi thẫn thờ trong căn phòng chờ, bàn tay run lên khi cầm tờ giấy kết quả. Hàng chữ in đậm như những nhát dao cứa vào tim: “Khả năng sinh con tự nhiên: gần như bằng 0.”
Nhưng… vợ tôi đã sinh cho tôi hai đứa con trai kháu khỉnh, một đứa 8 tuổi, một đứa 5 tuổi. Cả hai đứa đều được họ hàng, bạn bè khen là “giống bố như đúc”, từ đôi mắt, nụ cười đến dáng đi. Nếu kết quả này là thật, thì… tôi là ai trong gia đình này?
Suốt mấy ngày liền, tôi sống như kẻ mất hồn. Tôi quan sát vợ và hai con với ánh mắt đầy nghi hoặc. Nhiều lần, tôi muốn hỏi thẳng vợ: “Các con thực sự là của ai?” Nhưng rồi lại kìm nén. Tôi sợ sự thật. Tôi sợ một khi nói ra, gia đình nhỏ bé này sẽ tan vỡ.
Thế rồi, sự tò mò cùng nỗi nghi ngờ ngày càng lớn. Tôi lén lấy vài sợi tóc của hai con, giấu trong phong bì. Cả tuần sau đó, tim tôi đập loạn khi bước vào trung tâm xét nghiệm ADN. Tôi ký vào giấy tờ, nộp mẫu, rồi ra về mà đầu óc quay cuồng.
Ba ngày chờ kết quả dài như ba năm. Tôi sống trong nỗi bất an, vừa hy vọng có sai sót ở bệnh viện, vừa lo sợ bị phản bội.
Cuối cùng, ngày định mệnh cũng đến. Tôi run rẩy mở phong bì kết quả. Trái tim như bị bóp nghẹt khi đọc những dòng chữ rõ ràng: “Quan hệ huyết thống cha – con: Xác suất 0%.”
Tôi choáng váng. Trời đất như sụp đổ. Thì ra, hai đứa con mà tôi nâng niu, yêu thương bấy lâu… không mang giọt máu của mình.
Đêm ấy, tôi ngồi một mình trong phòng khách, chai rượu cạn dần. Vợ bước ra, thấy tôi thất thần, cô lo lắng hỏi:
– Anh sao thế? Dạo này trông anh khác lắm.
Tôi nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu:
– Anh đi khám. Bác sĩ nói anh vô sinh bẩm sinh. Vậy… hai đứa con của chúng ta, thực sự là của ai?
Vợ tôi khựng lại, mặt tái nhợt. Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Tôi tưởng cô sẽ chối, sẽ rơi nước mắt van xin. Nhưng không, cô ngồi xuống đối diện tôi, giọng run run:
– Em biết… sẽ có ngày anh phát hiện ra.
Tôi lặng im, bàn tay siết chặt.
Cô kể, ngày ấy, sau nhiều năm cố gắng mà chưa có con, cô lén đi khám. Kết quả cho thấy lỗi không phải ở cô. Nhưng vì thương chồng, cô không dám nói thẳng. Cô sợ tôi mặc cảm, sợ tôi suy sụp. Trong tuyệt vọng, cô đã lén tìm đến một trung tâm hỗ trợ sinh sản. Bằng cách xin mẫu từ ngân hàng tinh trùng, cô mang thai.
– Em chọn người có ngoại hình, nhóm máu, chỉ số di truyền gần giống anh nhất. Em chỉ mong có thể sinh con, để anh có một gia đình trọn vẹn. Không ngờ… các con lại giống anh đến thế. – Giọng cô nghẹn lại.
Tôi sững sờ. Bao nhiêu giận dữ, đau đớn bỗng tan ra thành một nỗi trống rỗng. Tôi nhìn lại quãng thời gian đã qua: những ngày tôi bế con trên tay, những lần con gọi “bố ơi” đầy hồn nhiên, những đêm tôi thức trắng ru con ngủ. Tình cảm ấy sao có thể giả dối? Dù sự thật trần trụi, tôi vẫn yêu hai đứa trẻ ấy bằng cả sinh mệnh của mình.
Nước mắt tôi rơi, giọng nghẹn ngào:
– Em… sao không nói với anh sớm? Anh thà biết sự thật, còn hơn sống trong dối lừa.
Cô nắm tay tôi, run rẩy:
– Em xin lỗi. Nhưng anh nhìn xem… gia đình mình có hạnh phúc không? Các con yêu anh hơn bất cứ ai. Anh chính là bố của chúng, không phải tờ giấy xét nghiệm nào có thể thay đổi điều đó.
Tôi ngồi lặng, nhìn vào bức ảnh gia đình treo trên tường. Ba cha con cười tươi dưới ánh nắng, vợ tôi nép vào cạnh, ánh mắt rạng rỡ. Tôi chợt nhận ra, có những sự thật tuy đau đớn, nhưng tình yêu và trách nhiệm mới là thứ gắn kết con người với nhau.
Hai đứa nhỏ từ trên lầu chạy xuống, ôm lấy tôi:
– Bố ơi, bố chơi với tụi con đi!
Tôi ôm chặt chúng, nước mắt rơi trên mái tóc thơm mùi nắng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình không thể đánh mất tất cả chỉ vì một kết quả xét nghiệm lạnh lùng.
Tôi đã chọn tha thứ. Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì tôi yêu vợ, yêu con, và yêu chính mái ấm này. Cuộc đời vốn dĩ chẳng hoàn hảo, nhưng hạnh phúc lại đến từ những điều ta quyết định giữ lại, thay vì những gì ta đánh mất.
News
Nguồn cơn sự việc h/ot nhất Lạng Sơn hôm nay
Nghe bảo chồng làm to lắm Chị gái này đỗ xe chắn đường không cho người khác đi lại (đường giao thông chung của cả xóm chứ không phải đất nhà chị). Khi các anh CSGT xuống yêu cầu rời…
Cuộc sống khác nhau 1 trời 1 vực của chú rể Hoa Cương và cô dâu Thu Sao hậu l/y h/ôn
Phải chăng chuyện tình “cổ tích đời thật” giữa cô dâu Thu Sao (SN 1957) và chú rể Hoa Cương (SN 1992) đã đi đến hồi kết? Sau nhiều năm đồng hành, cùng vượt qua vô số lời dị nghị…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác: Xuất hiện thông tin chủ nhà là người họ hàng của LĐ tỉnh, CA thành phố Hải Phòng chính thức lên tiếng
Công an thành phố Hải Phòng đã bác thông tin người xây nhà nhầm trên đất nagười khác là họ hàng của Phó giám đốc Công an thành phố. Căn nhà ông Hữu xây trên phần đất của nhà bà…
Miền Bắc hứng chịu ‘song bão’ liên tiếp
Bão số 9 Ragasa ngày 25/9 đổ bộ đất liền khu vực Quảng Ninh, cường độ cấp 10. Bão Bualoi dự kiến hướng vào ven biển Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ, cường độ cấp 12. Theo Trung tâm Dự…
Vụ xây nh/ầm nhà trên đất người khác ở Hải Phòng: Ông Hữu bất ngờ ‘xuống nước’, nói ‘sẽ nhờ ‘thần đèn’ di chuyển nhà về đúng vị trí’
Ông Đỗ Văn Hữu, người xây nhầm nhà trên đất người khác tại phường Thiên Hương, TP Hải Phòng, sẽ nhờ “thần đèn” di chuyển ngôi nhà về vị trí đất của mình. Ngôi nhà ông Hữu xây nhầm trên…
Vụ người khu/yết t/ật ra đi mãi mãi sau khi bị cướ///p điện thoại: Thông tin từ người nhà
Trên mạng xã hội đang lan truyền câu chuyện về vụ việc đôi nam nữ dàn cảnh mua hàng nhưng thực chất là đến cướp điện thoại. Vì quá buồn mà sau đó người phụ nữ khuyết tật đã lựa…
End of content
No more pages to load