Cứ đúng mười hai giờ đêm, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ say, tôi lại giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt.
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có những nỗi sợ hãi của riêng mình. Người sợ độ cao, người sợ không gian hẹp, người lại sợ những bóng ma vô hình. Còn tôi, nỗi sợ của tôi lại gắn liền với một âm thanh quen thuộc đến tàn nhẫn, tiếng chuông điện thoại lúc nửa đêm.
Mọi chuyện bắt đầu cách đây khoảng một năm, sau biến cố lớn nhất của cuộc đời tôi. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ mình bị căng thẳng thần kinh. Cứ đúng mười hai giờ đêm, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ say, tôi lại giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt. Đó không phải là bản nhạc chuông hiện đại tôi vẫn cài, mà là thứ âm thanh “reng reng” cổ điển của những chiếc điện thoại bàn ngày xưa, một âm thanh vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến nao lòng.
Những đêm đầu tiên, tôi vùng dậy trong vô thức, quờ quạng khắp giường tìm chiếc di động. Màn hình luôn tối đen, không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn. Tôi bắt đầu tự trấn an mình rằng đó chỉ là do áp lực công việc, do tôi đã quá mệt mỏi. Tôi thử tắt nguồn điện thoại, thậm chí cất nó vào tủ quần áo ở phòng bên cạnh. Nhưng vô ích. Tiếng chuông vẫn vang lên, đều đặn và chính xác đến từng giây, ngay bên tai tôi, trong đầu tôi.

Ảnh minh họa: AI
Dần dần, sự khó chịu ban đầu biến thành nỗi hoang mang, rồi sợ hãi tột độ. Ban ngày, tôi sống trong trạng thái lơ mơ, vật vờ vì thiếu ngủ. Đôi mắt thâm quầng, tâm trí lúc nào cũng căng như dây đàn. Tôi sợ màn đêm buông xuống. Căn phòng ngủ từng là nơi bình yên nhất, giờ đây lại trở thành một nhà tù giam giữ tôi cùng nỗi ám ảnh vô hình. Tôi đã thử đi khám bác sĩ tâm lý, uống thuốc an thần, nhưng tiếng chuông vẫn không buông tha. Nó như một con đỉa đói, bám riết lấy tâm hồn tôi, hút cạn sự bình yên và lý trí của tôi mỗi đêm.
Tôi bắt đầu tin rằng có một ai đó đang trêu đùa mình. Có phải một linh hồn nào đó đang cố liên lạc với tôi? Hay chính ngôi nhà này đang bị ma ám? Nỗi sợ đẩy tôi đến bờ vực của sự điên loạn.
Cho đến một đêm mưa tầm tã cách đây một tuần. Vẫn là tiếng chuông ấy, nhưng đêm nay, nó không chỉ vang lên mà còn khuấy động một miền ký ức mà tôi đã cố công chôn vùi. Tiếng mưa ngoài cửa sổ hòa cùng tiếng chuông ma quái trong đầu và rồi, sự thật kinh hoàng mà tôi hằng trốn tránh cuối cùng cũng vỡ òa.
Nó là tiếng chuông điện thoại từ bệnh viện vào đúng nửa đêm một năm về trước. Mẹ tôi đã nhập viện cấp cứu vì một cơn đau tim đột ngột. Đêm đó, tôi đã đi uống rượu với bạn bè sau một cuộc cãi vã nảy lửa với bà chỉ vì những chuyện vặt vãnh. Tôi đã say, đã mệt và đã bực bội. Khi điện thoại reo, tôi đã nhìn thấy dòng chữ “Bệnh viện X” trên màn hình. Nhưng trong cơn giận dỗi và ích kỷ, tôi đã gạt tay tắt máy. Tôi đã tự nhủ: “Chắc lại mấy chuyện không đâu. Mai giải quyết”. Tôi đã để mặc cho tiếng chuông ấy tắt lịm rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin mẹ đã không qua khỏi. Bà đã ra đi trong cô độc trên giường bệnh, vào đúng cái khoảnh khắc mà đứa con trai duy nhất của bà từ chối cuộc gọi cuối cùng của cuộc đời bà.
Bây giờ tôi đã hiểu. Tiếng chuông ấy không hề vang lên từ bên ngoài. Nó vang lên từ chính sâu thẳm tâm can tôi, từ nỗi ân hận và tội lỗi đang ngày đêm giày vò. Đó là bản án mà tiềm thức dành cho tôi. Mỗi đêm, nó bắt tôi phải sống lại khoảnh khắc tàn nhẫn ấy, khoảnh khắc tôi đã chọn sự giận hờn thay vì tình thương, chọn sự ích kỷ thay vì trách nhiệm.
News
Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.” Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa…
Tôi mang bó hoa cúc trắng đặt trước cửa căn hộ tầng trên, thầm thì: Con tha thứ cho bà. Mong bà yên nghỉ.
Tôi sống trong khu tập thể cũ đã gần chục năm. Ngày đầu dọn về, ai cũng bảo tôi:– Ở đây thì tốt, chỉ có một điều… bà cụ tầng trên hơi khó tính. Khó tính? Tôi chưa hình dung…
Tưởng thế nào, hoá ra đây là vị hội trưởng nhà giàu mới nổi “đề xuất” mua 2 chiếc điều hòa giá 60 triệu đồng: Cũng cỡ chị em với Đ.D.Bo:m
“Mình là nạn nhân của hội phụ huynh nhà giàu mới nổi” – một phụ huynh lên tiếng chia sẻ khi hội trưởng của lớp con mình đề xuất mua 2 chiếc điều hòa cho lớp với giá 60 triệu…
Rungminh hiện trường chiếc xe bán tải chở quản đốc thuỷ điện mattich ở Lào Cai: Vẫn còn cầm trên tay 1 thứ…
Chiếc xe nằm sâu dưới lớp đất đá tại khu vực sạt lở trên Quốc lộ 279, thuộc thôn Pom Khén, xã Minh Lương. Hiện trường cho thấy, chiếc xe ô tô bị vùi lấp sâu trong một tảng đá lớn. Tuy…
Đã tìm thấy chiếc xe bán tải mattich ở Lào Cai: Người quản đốc và khách trong tình trạng ra sao khi hiện trường có khe hở
Trưa nay 2/10, lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã tìm thấy chiếc xe bán tải chở 3 người đàn ông bị mất tích từ ngày 29/9. Theo cơ quan chức năng, chiếc xe ô tô bán tải nằm…
Bí thư xã “cúp”lớp bồi dưỡng chí;nh tr;;ị để đánh giải “vũ điệu Pickleball tình yêu U90+”: Chị vợ lên tiếng thay chồng
Cơ quan chức năng đang xác minh việc một bí thư xã ở Gia Lai không tham gia lớp bồi dưỡng của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh do bận tham gia đánh giải Pickleball. Ngày 2/10,…
End of content
No more pages to load