Tôi là gái tỉnh lẻ, làm phục vụ cho quán hát đêm.
Cuộc sống chật vật, chán nản, tiền không đủ nuôi mẹ già, em trai bệnh tật.
Một ngày, chị gái tôi – người từng lấy được chồng đại gia – thì thầm:
“Chỉ cần đẻ được con trai cho nhà giàu, mày muốn có bao nhiêu nhà cũng được. Đừng ngu mà chết dần ở cái quán rẻ tiền ấy!”
Ban đầu tôi chần chừ. Nhưng rồi, một đêm, ông giám đốc quen mặt trong quán ghé đến, nói một câu khiến tôi dao động:
“Nếu cô sinh cho tôi một đứa con trai, tôi lo cho cả gia đình cô sống sung túc cả đời.”
Tôi bỏ quán, dọn về căn hộ cao cấp mà ông ấy thuê. Không danh phận. Không đám cưới. Chỉ là “người phụ nữ được lựa chọn để sinh quý tử”.
Mẹ tôi phản đối. Nhưng chị gái thì vỗ vai:
“Đừng lo. Em chỉ cần giữ sức khỏe mà đẻ. Phần còn lại để chị lo.”
Tôi tin.
Mang thai. Siêu âm — là con trai.
Ông ta vui ra mặt. Gia đình chồng lui tới săn sóc. Đứa trẻ chưa ra đời mà tôi đã được hứa sẽ đứng tên căn biệt thự mặt phố.
Và rồi, ngày ấy cũng đến.
Tôi chuyển dạ. Sinh mổ.
Nhưng khoảnh khắc tiếng khóc đầu tiên vang lên, không thấy ai cười cả.
Không thấy ông giám đốc, không thấy mẹ chồng tương lai…
Chỉ có bác sĩ, y tá thì thào, ánh mắt nhìn tôi đầy ái ngại.
Một tiếng sau, bác sĩ gọi riêng tôi vào phòng.
“Chúng tôi đã làm xét nghiệm sàng lọc nhanh sau sinh…
Rất tiếc, cháu bé có dấu hiệu bất thường về nhiễm sắc thể, có thể là hội chứng Down hoặc Turner. Phải theo dõi thêm…”
Tôi chết lặng.
Ông giám đốc đến bệnh viện hôm sau, lạnh như băng:
“Tôi đã hứa lo cho cô nếu là một đứa trẻ khỏe mạnh. Giờ thì… xin lỗi.”
Gia đình ông ta cũng tuyên bố thẳng thừng:
“Chúng tôi không thể chấp nhận đứa trẻ dị tật. Cô muốn nuôi thì tự nuôi.”
Tôi ôm con, tay vẫn còn truyền nước, nước mắt tuôn như suối.
Chị gái thì biến mất không một lời.
Căn nhà thuê bị thu lại ngay ngày hôm sau.
Tôi bế con về lại xóm trọ cũ — chỉ còn mẹ là vẫn mở cửa đón tôi, dù không nói một lời.
2 năm sau.
Đứa bé tuy chậm hơn bạn đồng trang lứa, nhưng thông minh lạ thường, biết hát, biết ôm má mẹ khi tôi mệt.
Tôi đi làm lại, mở quán nước nhỏ dưới chân chung cư.
Một lần, ông giám đốc đi ngang, thấy con trai mình đang ngồi đánh vần trước cửa. Ông ta khựng lại.
Tôi không quay ra. Chỉ nói nhỏ:
“Giờ muốn nhận con à? Muộn rồi. Tôi không cần một căn nhà đổi lại bằng sự phũ phàng. Tôi chỉ cần con tôi được sống tử tế.”
News
Hoàng Hường thừa nhận tất cả về màn rải tiền khắp cầu thang
Nữ doanh nhân Hoàng Hường bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng. Trước khi bị bắt, Hoàng Hường gây chú ý với loạt ồn ào như rải tiền, tặng ô…
Hoàng Hường đổ toàn bộ sai phạm cho nhân viên tại cơ quan công an
Tại cơ quan công an, bà Hoàng Hường khai chỉ tập trung vào việc bán hàng, quảng bá sản phẩm, song do năng lực hạn chế, không nhận ra những thiếu sót trong quá trình hoạt động, thừa nhận “phải…
Hoàng Hường bị bắt, dân tình truy ra các nguồn tiền
Thông tin xoay quanh Hoàng Hường đang trở thành tâm điểm sự chú ý. Mới đây, theo thông tin trong bản tin thời sự của VTV, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án,…
Vợ đi làm khu công nghiệp rồi quen 2 người đàn ông lúc, anh ở nhà cứ nghĩ vợ đi làm vất vả nuôi 2 bố con
Bước đầu, Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng khiến 3 người tử vong xảy ra trên địa bàn là do mâu thuẫn tình ái. Khoảng 20h10 tối 26/9, tại đoạn đường khu…
Bà con khóc hết nước mắt khi nhận tin vỡ hụi 200 tỷ
Công an xã Xuân Thới Sơn đang lập hồ sơ, xác minh thông tin về vụ vỡ hụi 200 tỉ, liên quan đến hàng chục người dân góp tiền qua mạng xã hội. Ngày 26-9, UBND xã Xuân Thới Sơn…
Trong ngày gi:;ỗ ông nội, bố mẹ chồng bỗng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản cho con riêng của chồng, tôi ng;;ơ ngác đứng dậy hỏi cả nhà thế phần của con gái tôi thì sao
Hôm đó, ngày giỗ ông nội, cả đại gia đình quây quần đông đủ. Tôi bưng bê dọn dẹp, nghĩ bụng: “Dù gì mình là dâu cả, cũng phải chu toàn.” Nhưng đến bữa cơm, bố mẹ chồng bất ngờ…
End of content
No more pages to load